1. Văn học là tình thương

    Thảo luận trong 'Văn Học Việt Nam' bắt đầu bởi liuliyuyi, 20/7/10. | Lượt Xem: 5378 | Đã có: 0 bình luận
    Văn học là kho tàng của xúc cảm, là nơi mà mỗi nhà văn, nhà thơ dùng ngôn từ làm phương tiện để bày tỏ tình cảm của mình. Và đặc biệt, một đặc điểm chung mà chúng ta thường thấy ở các tác phẩm văn học chính là mối liên hệ giữa văn học và tình thương.

    Nói văn học ca ngợi tình yêu thương, đùm bọc giữa con người với con người trong cuộc sống quả không sai. Đầu tiên, văn học đề cập đến tình cảm gia đình, vì gia đình là điểm tựa và là nơi hình thành cốt cách con người. Mỗi người chúng ta khi sinh ra, sống trong một gia đình đều cảm nhận được tình cảm mà mọi người dành cho nhau - những tình cảm ruột thịt quý báu ! Và, tình mẫu tử là một đề tài thường được nhắc đến nhiều nhất trong mảng tình cảm gia đình, cũng có thể xem là thiêng liêng và kì diệu nhất. Chắc hẳn chúng ta vẫn còn nhớ hình ảnh cậu bé Hồng trong tác phẩm “Những ngày thơ ấu”, đó là một cậu bé mồ côi cha, mẹ bỏ xứ đi tha hương cầu thực. Cậu phải sống trong sự ghẻ lạnh của những người họ hàng, phải sống cùng với sự cay nghiệt của bà cô họ nội. Mặc cho bà cô có gieo rắc những rắp tâm tanh bẩn xấu xa hòng làm Hồng hình thành suy nghĩ xấu về mẹ, cậu bé vẫn chẳng mảy may đếm xỉa đến. Cậu không oán trách mẹ, cậu thương mẹ nhiều hơn ! Lúc nào cậu cũng kính trọng và ao ước được gặp mẹ. Câu chuyện về bé Hồng đã làm rung động biết bao trái tim độc giả, càng thể hiện được sắc nét tình mẫu tử đậm đà. Và văn học, không những chỉ làm nổi bật tình mẫu tử, nó còn cho chúng ta thấy một tình cảm sâu sắc và đẹp đẽ chẳng kém : tình cảm vợ chồng. Chị Dậu trong tác phẩm “Tắt đèn” của Ngô Tất Tố là một hình mẫu nổi bật. Chị vốn chỉ là một người phụ nữ bình thường với lòng yêu chồng thương con hết mực. Thế mà, chị đã dám xông đến đánh nhau với tên cai lệ và bọn người nhà lý trưởng vì bọn chúng toan đến trói anh Dậu. Chị đã ra sức chống trả, một mặt vì “Thà ở tù, còn hơn để bọn chúng làm tình làm tội. Tôi không chịu được”, mặt khác cũng chỉ là vì muốn bảo vệ chồng, bảo vệ con. Bởi thế nên tục ngữ ta mới có câu “Thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn”


    Bên cạnh đó, tình cảm anh em cũng là một tình cảm thiêng liêng và đáng trân trọng. Tác phẩm “Cuộc chia tay của những con búp bê” đã khiến cho không biết bao người rơi nước mắt chạnh lòng. Hai đứa trẻ - hai tâm hồn trong sáng – một tình cảm anh em sâu sắc đã vì những tranh cãi của người lớn mà buộc phải chia xa. Em theo mẹ, anh theo bố, có lẽ sẽ chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Em nhỏ nhưng lại luôn biết quan tâm đến anh, muốn để con Vệ Sỹ lại để nó gác cho anh ngủ, để anh không phải gặp ác mộng mỗi tối. Còn anh, khi chia đồ chơi, anh không muốn nhận lấy phần nào cho mình, anh bảo là anh cho em tất cả. “Anh ơi! Bao giờ áo anh có rách, anh tìm về chỗ em, em vá cho, anh nhé...”


    Vâng, không phải chỉ có tình ruột thịt mới được đề cập trong văn học, đi cùng với tình cảm gia đình là tình yêu quê hương, đất nước. Đôi lúc, con người chúng ta thường bị cuốn vào mạch sống nhộn nhịp tấp nập chốn thành thị, từ bao giờ mà quê hương bỗng trở thành nơi xa vời quá. Thế nhưng… có lẽ mỗi khi con người ta gục ngã, hay chỉ là muốn tìm chốn dừng chân tĩnh lặng cho tâm hồn, thì quê hương lại là nơi tuyệt vời nhất. Lặng lẽ bước lên chuyến tàu thời gian, trở về với miền kí ức xưa cũ, nơi mà từng ngóc ngách của trái tim đều được bao phủ bởi một mảng thanh bình.


    “Quê hương nếu ai không nhớ…​
    Sẽ không lớn nổi thành người”

    Con người chúng ta, hơn động vật ở trí khôn và cung bậc cảm xúc. Chúng ta có tư duy, chúng ta hiểu được tình cảm, chúng ta cảm nhận được tâm tình mà tác giả muốn gửi gắm qua từng câu văn. Nhìn thoáng qua, đôi lúc ta chỉ tưởng như những con chữ là một tập hợp kí tự vô tri vô giác, nhưng cảm xúc của ta lại có thể bị nó chi phối dễ dàng. Buồn theo nó, vui theo nó, khóc cũng vì nó, và cười cũng tại nó mà ra. Âu chăng, chính là do những dòng chữ (vô tri vô giác) ấy, có chứa đựng cả một nỗi niềm yêu thương to lớn ?
    Cuộc sống, bắt buộc phải có sự tồn tại của hai mảng đối lập. Đã có yêu thương, tức có ganh ghét ! Văn học đã ca ngơi tình thương giữa con người và con người, chắc chắn cũng sẽ phê phán thái độ thờ ơ và dửng dưng của những con người vô cảm đối với những sự việc quanh cuộc sống. Lại nhắc đến nhân vật bà cô của bé Hồng, rõ ràng là có quan hệ máu mủ ruột thịt với nhau, thế mà bà ta vẫn thờ ơ trước hoàn cảnh khổ đau của bé Hồng, thậm chí còn góp phần làm cho cuốc sống của bé Hồng thêm phần đau khổ. Hay là nhân vật ông quan phụ mẫu trong “Sống chết mặc bây” , với tư cách là cha mẹ của dân, vậy mà hắn chẳng mảy may đến sự sống chết của dân mình, chỉ mải mê tận hưởng niềm hoan lạc tanh bẩn. Ở những con người này… lương tâm liệu có tồn tại ? Vốn nghĩ chỉ có câu “Chị ngã em nâng”, nhưng cũng thật không ngờ, vẫn có “Tưởng đâu chị ngã em nâng, ai ngờ chị ngã em bưng miệng cười”. Quả thật, cuộc đời có những thứ ta không tài nào ngờ tới được. Văn học, cũng là một phương tiện hữu ích giúp chúng ta hiểu thêm những khía cạnh cuộc sống.


    Bài này điểm cao nhất lớp =)) , chời ơi!





    All rights reserved to MD.
    Do not take out!
                  

  2. Click Like Dưới Đây Để Nhận Bài Mới Từ PhoDenDo.Vn Trên Facebook của bạn:

  3. liuliyuyi

    Tác giả: liuliyuyi

    Bài viết: 107
    Đã được thích:
    10
    #1
    1 person likes this.