1. Tường vi đêm đầu tiên 2- Minh Hiểu Khê

    Thảo luận trong 'Tình cảm' bắt đầu bởi Lạc Phong Thần, 5/9/12. | Lượt Xem: 12431 | Đã có: 21 bình luận
    Chú ý: Trước khi đọc Tường vi đêm đầu tiên tập 2, yêu cầu mọi người xem Tường vi đêm đầu tiên - Tập 1


    TƯỜNG VI ĐÊM ĐẦU TIÊN – TẬP 2
    Tác giả: Minh Hiểu Khê
    Dịch: Tiểu Đông

    PHẦN 1


    Dịch: Tiểu Đông
    PHẦN 1
    Ánh mặt trời đầu thu trong lành và hơi lạnh.
    Hoa tường vi ngoài cửa sổ chỉ còn lại những phiến lá xanh biếc, nhẹ nhàng đung đưa trong gió chiều. Ánh mặt trời chiếu lên tấm cửa kính tạo ra những tia sáng chói mắt, rực rỡ như những vì sao lấp lánh.
    …Bầu trời đêm đầy sao.
    “Việt Tuyên, nếu lời cầu hôn của anh còn có hiệu lực…”
    Nằm trên tay anh, cô mỉm cười, chỉ về ngôi sao sáng nhất trên bầu trời đêm: “Em muốn một chiếc nhẫn, chiếc nhẫn ấy phải sáng hơn ngôi sao kia.”

    “Trong gần một tuần, cổ phần của tập đoàn Tạ Thị…” Tạ Phố báo cáo những thay đổi mới nhất về tình hình cổ phần của tập đoàn, giọng trầm thấp vang lên trong phòng.
    Ngồi trên xe lăn, Việt Tuyên nhìn ra phía ngoài cửa sổ. Anh ngồi thẳng, da mặt vẫn tái nhợt, nhưng đôi môi lại phảng phất chút hồng hồng.
    Nhìn ánh sáng rực rỡ trên tấm cửa kính, đáy mắt anh dường như cũng có chút hào quang lấp lánh.
    “Nhị thiếu gia?”
    Báo cáo xong, Tạ Phố âm trầm hỏi.
    Ánh mắt chậm rãi thu hồi, Việt Tuyên suy nghĩ một lát, rồi dặn dò vài câu với Tạ Phố.
    Tạ Phố ngẩn người, nhưng không nói nhiều, một lúc sau đã ra khỏi phòng. Vịn vào xe lăn, ngón tay của Việt Tuyên tái nhợt, hơi nắm chặt lại, sau đó dần thả lỏng.
    Lồng ngực khẽ thở ra một hơi dài lặng lẽ, ánh mắt anh dừng lại ở khung ảnh trên bàn làm việc.
    Trong khung ảnh là anh và hình ảnh cô đang nở nụ cười tươi như hoa.
    Cầm lấy khung ảnh.
    Ngón tay anh khẽ mân mê mái tóc đen dài trên ảnh, đầu ngón tay hơi lạnh, đúng là cảm giác mỗi khi anh chạm vào mái tóc cô.
    Ngày chụp bức ảnh này, ánh mặt trời rất đẹp, hoa nở rất nhiều, cô ôm anh từ phía sau, hai tay đặt trên vai anh, khuôn mặt nở một nụ cười dịu dàng mà rực rỡ kề sát mặt anh, hai đôi mắt cười tinh nghịch nhìn ống kính máy ảnh. Nghĩ lại, khóe môi anh lặng lẽ cong lên.
    Hôm nay là ngày Phan Đình Đình thử lễ phục. Tuy chưa nhìn thấy bộ lễ phục cô thiết kế, nhưng anh tin trong trận cạnh tranh với Sâm Minh Mỹ, người giành thắng lợi chắc chắn sẽ là cô.
    *****
    “Cô Phan!”
    Ánh mặt trời buổi triều bao trùm con đường, đoàn người của Phan Đình Đình từ từ bước vào cửa hàng “Sâm”. Sâm Minh Mỹ, Liêu Tu và Quỳnh An đã đợi rất lâu, vội vàng đứng dậy chào đón.
    Nói vài câu, Phan Đình Đình bắt đầu thử lễ phục. Hai trợ lý và hai nhân viên nữ của cửa hàng cùng Phan Đình Đình bước vào khu thử đồ lộng lẫy xa hoa.
    Tuy rằng Liêu Tu và Quỳnh An đều là những nhà thiết kế lâu năm, nhưng giờ phút này vẫn có chút căng thẳng.
    Việc Phan Đình Đình có lựa chọn bộ lễ phục họ thiết kế để bước trên thảm đỏ Hollywood là một chuyện vô cùng quan trọng với dòng sản phẩm thời trang nữ cao cấp của “Sâm” vừa mới được thành lập.
    Hơn nữa, chuyện này cũng ảnh hưởng tới cuộc cạnh tranh với MK. Nếu Phan Đình Đình không lựa chọn “Sâm”, thì chắc chắn sẽ lựa chọn MK.
    Đáy mắt Liêu Tu và Quỳnh An chất chứa sự lo lắng.
    Người thiết kế bộ lễ phục này – Sâm Minh Mỹ cũng không ngừng liếc ra phía ngoài cửa kính, cô nhìn đồng hồ.
    Đã hơn bốn giờ bốn mươi phút.
    Đợi chờ lo lắng một lát, cô vẫn không thấy bóng dáng người đó.
    Rút điện thoại ra, cô chuẩn bị ấn số…
    Cửa phòng thay đồ mở ra.
    Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục màu vàng đi ra, thướt tha như một ánh hào quang rực rỡ chói lóa, mọi người trong cửa hàng đều ngây người ngắm nhìn, sau đó đồng loạt ca ngợi hết lời!
    Hai tấm kính đặt trên nền đất, một tấm đặt trước mặt, một tấm đặt bên cạnh, Phan Đình Đình ngắm nhìn chính mình trong gương – Đó là một chiếc váy được thiết kế giống như long bào ngày xưa.
    Vải màu vàng sáng tôn quí.
    Chiếc váy được cải biên từ sườn xám, lộ ra chiếc cổ trắng nõn nà của cô, phần ngực được khoét hơi thấp, nửa che nửa bày bộ ngực đầy đặn khêu gợi.
    Điểm chú ý nhất của bộ lễ phục là phần thêu từ ngực qua lưng đến mông đều rất tinh xảo sinh động, đó là một con rồng rất đẹp; góc váy thêu hình hoa văn như những đám mây tầng lớp, ý chỉ con rồng này đã bay cao lên trời.
    Ngoài hoa văn thêu, chiếc váy còn được đính những hạt kim cương và ngọc trai khiến nó trở nên lấp lánh, vô cùng xa hoa.
    “Đại thiếu gia.”
    Một nhân viên nữ mở cửa kính, một người đàn ông anh tuấn bước vào. Sâm Minh Mỹ lập tức ngoảnh nhìn, người con trai mặc áo đen, quần bò xanh thẫm, khóe môi như cười như không, nụ cười mạnh mẽ tóat ra vài phần điên cuồng bất kham, đó chính là Việt Xán cô vẫn đang đợi.
    “Đại thiếu gia.”
    Việt Xán xuất hiện, Phan Đình Đình bỗng thẹn thùng đứng lên, ánh mắt tình tứ chào anh. Cô nhắc đến chiếc váy, quay một vòng trước mặt anh, nũng nịu nói: “Đây là chiếc váy Sâm Minh Mỹ thiết kế cho em, đẹp không anh?”
    “Để anh xem.”
    Đến trước mặt Phan Đình Đình, Việt Xán thích thú ngắm nhìn bộ lễ phục vàng trên người Phan Đình Đình, khóe môi mỉm cười, ánh mắt thâm sâu: “Vô cùng xinh đẹp.”
    Phan Đình Đình đỏ mặt, hơi mất tự nhiên quay đầu đi, vân vê nếp gấp tinh tế ở phần eo.
    “Vì đây là bộ váy mặc trên thảm đỏ nên nhất định phải sang trọng, nổi bật, xinh đẹp, vì thế tôi đã thiết kế bộ váy này theo kiểu phượng bào.”
    Như không nhìn thấy sự tế nhị giữa Việt Xán và Phan Đình Đình, Sâm Minh Mỹ mỉm cười giảng giải: “Đình Đình, cô lần đầu tiên chính thức xuất hiện ở Hollywood, tôi lo lắng sẽ có một số giới truyền thông không biết cô. Nếu cô mặc bộ lễ phục thông thường, dù xinh đẹp, dù là minh tinh thì cũng chỉ khiến người ta nhìn qua rồi quên. Còn phượng và thêu vốn là những yếu tố Trung Quốc vô cùng quen thuộc với người ngoại quốc, trong lòng họ sẽ cảm thấy cô vừa thần bí vừa xinh đẹp. Cô mặc chiếc váy phượng hoàng này, tất cả mọi người sẽ nhớ rõ cô. Hơn nữa…”
    Sâm Minh Mỹ mỉm cười nói: “Phượng bào trên người, đêm đó cô nhất định sẽ ôm giải thưởng.”
    Phan Đình Đình vui sướng trong lòng.
    Nhìn trong gương, bộ lễ phục với hình dáng phượng bào quả thật đã tôn lên vẻ sang trọng khoan thai, phần khoét sâu khiến cô quyến rũ vạn phần, gợi cảm mê người, lại thêm phần cát tường như ý, cô nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng vừa lòng.
    Cô vốn định đặt lễ phục ở một thương hiệu lớn nổi tiếng quốc tế, nhưng họ chỉ tập trung ở những nữ minh tinh đứng đầu Hollywood, đối với cô nhàn nhạt, không coi trọng, gửi cho cô bộ lễ phục nhìn cũng được, nhưng không có gì đặc sắc.
    Mà bộ váy phượng bào này được may thủ công rất tỉ mỉ, độc đáo tinh xảo, vừa nhìn đã biết Sâm Minh Mỹ đặt rất nhiều tâm huyết.
    Phan Đình Đình liếc trộm Việt Xán, thấy anh đang thưởng thức ngắm nhìn cô, ánh mắt vẫn luôn đặt trên người cô, trong lòng lại càng vui sướng.
    Thì thầm vài câu với người đại diện, thấy người đại diện cũng cho rằng bộ lễ phục này rất hợp, Phan Đình Đình càng thêm quyết ý. “Được, tôi lấy nó!” Phan Đình Đình tươi cười nói, trở lại phòng thay đồ.
    Nhìn thấy thần sắc của Phan Đình Đình, Sâm Minh Mỹ ngồi xuống sô pha, thở phào, tự thấy mình đã quá lo lắng.
    Bộ lễ phục đẹp như vậy, Phan Đình Đình sao có thể không thích được.
    Diệp Anh đến từ một trường đại học gà mờ, làm sao bắt kịp được sự cẩn thận nghiêm túc của cô. Lâm trận, cô còn thỉnh cầu Việt Xán, xin anh nhất định phải đến cửa hàng ca ngợi Phan Đình Đình một chút.
    “Xán, cám ơn anh, anh bận rộn như vậy mà vẫn tới.”
    Nhẹ nhàng cầm tay trái anh, ánh mắt Sâm Minh Mỹ dịu dàng, cô cảm kích nói.
    Tâm tư của Phan Đình Đình với Việt Xán ai cũng biết, cô cũng không để ý, thời khắc này muốn để Phan Đình Đình vui vẻ một chút.
    “Hử? Không có gì.”
    Nhếch lông mày, Việt Xán dường như hơi thất thần, anh rút tay trái đang bị cô cầm lấy, lấy một hộp thuốc lá từ trong túi ra.
    Không lấy thuốc ra, ngón tay anh mải mê vuốt ve hình hoa tường vi in trên vỏ hộp thuốc, nói: “Chúc mừng em.”
    Đang nói, Việt Xán thấy cánh cửa phòng thay đồ mở ra, Phan Đình Đình đã thay quần áo của mình bước ra.
    “Chúng ta đi chúc mừng một chút đi!”
    Nhân viên cửa hàng cẩn thận đặt bộ lễ phục vào trong chiếc hộp đen tinh xảo, Sâm Minh Mỹ cao hứng đề nghị, cô đã đặt một nhà hàng ăn.
    “Ồ..” Phan Đình Đình có chút do dự: “Tôi vẫn muốn đến MK nữa.”
    Sắc mặt Sâm Minh Mỹ bỗng chốc thay đổi, hỏi: “Đình Đình, cô không vừa ý bộ lễ phục này ở chỗ nào à?”
    “Không có, sao có thể.” Phan Đình Đình ngoái đầu lại, mỉm cười giải thích: “Tôi chỉ đi đến đó nhìn qua thôi, nhiều nhất là năm phút sẽ ra. Cửa hàng MK kia có thể làm ra bộ lễ phục tốt thế nào chẳng qua cũng chỉ là họ tự nói. Tôi tiện đường rẽ qua một chuyến thôi.”
    Dù sao tiền đặt cọc đã giao, Phan Đình Đình quyết định cứ đi nhìn một chuyến xem họ đã làm thế nào.
    Sâm Minh Mỹ suy nghĩ: “Vậy tôi đi cùng cô, ra khỏi MK, chúng ta sẽ cùng đi ăn cơm. Xán, anh cũng đi cùng chúng em được không?” Việt Xán không phản ứng gì, chỉ khẽ mỉm cười.
    Đoàn người chậm rãi bước vào MK.
    Nhìn đám người khí thế bước vào, không chỉ có Phan Đình Đình và nhóm trợ lý, đại diện của cô, mà còn có Sâm Minh Mỹ, Việt Xán, ngay cả Liên Tu, Quỳnh An cũng tới. Tracy ngây người, may mà nhân viên cửa hàng được huấn luyện, đã nhanh nhẹn mời khách hàng ngồi xuống, George cũng bước tới chào hỏi.
    “Tôi đến xem lễ phục.”
    Ngồi trên sô pha màu đen, Phan Đình Đình không kiên nhẫn nói, thoáng nhìn đồng hồ treo trên tường.
    “Nhanh lên, tôi còn có việc.”
    Tracy ngơ ngác lắng nghe, vội bước đến cửa phòng thiết kế, gõ cửa.
    Biết là Phan Đình Đình tới, hơn nữa còn có nhiều người nữa tới, Diệp Anh mỉm cười, bỏ lại bản vẽ thiết kế đang vẽ dở, bảo Tracy đi lấy lễ phục, rồi bước ra ngoài.
    Trên sô pha, Phan Đình Đình mặc một chiếc váy dài màu vàng nhạt, toát ra vẻ tươi sáng, như ánh đèn trong cửa hàng.
    Sang trái một chút, dáng hình của Việt Xán trên sô pha đen vừa anh tuấn đẹp đẽ đến diễm lệ, lại vừa tỏa ra khí chất nam nhân, vô tình biến Sâm Minh Mỹ bên cạnh trở thành người vô hình.
    Lúc ánh mắt Diệp Anh lướt qua, Việt Xán hờ hững nhếch môi, dường như nhắc nhở cô đừng quên ước định của hai người.
    “Lễ phục đã làm xong rồi à?”
    Thấy Diệp Anh, Phan Đình Đình không biết vì sao bỗng nổi lên tức giận trong lòng.
    Cô thấy Diệp Anh hôm nay mặc quần váy, áo sơ mi trắng mềm mại, bên ngoài khoác một chiếc vest đen, trên người cô mang khí chất lãng tử của một người con trai, nhưng lại thêm mày ngài mắt ngọc, làn da trắng muốt.
    Phan Đình Đình luôn tự nhận mình là đệ nhất mỹ nữ của làng giải trí, nhưng Diệp Anh lần nào cũng khiến cho khí thế của cô yếu đi.
    “Ừm.”
    Diệp Anh thản nhiên nói, ánh mắt rơi trên người Phan Đình Đình, dường như không để ý tới Việt Xán và Sâm Minh Mỹ.
    “Lấy ra cho tôi xem!” Phan Đình Đình đã nghĩ kĩ rồi, cô nhất định phải đảo ngược tình thế một lần.
    Bộ lễ phục của Sâm Minh Mỹ, cô rất hài lòng, quyết định mặc nó trên thảm đỏ.
    Mà Diệp Anh luôn như nữ vương, sau khi cô đặt cọc, ngay cả bản thiết kế cũng không đưa cho cô xem, trực tiếp giao bộ lễ phục đã làm xong, đúng là không coi ai ra gì.
    Lần này, cô nhất định phải giáo huấn Diệp Anh!
    Diệp Anh hất cằm.
    Ở hướng đó, Tracy vừa đẩy một ma-na-canh ra. Sâm Minh Mỹ lập tức ngừng thở nhìn theo.
    Liêu Tu và Quỳnh An cũng nhìn theo. Họ nhớ rõ khi Diệp Anh vừa đến bộ phận thiết kế đã khiến người khác kinh ngạc chứng kiến cảnh cô cắt kiện vải đỏ làm lễ phục. Ngay cả nữ vương thời trang Veka khi mặc hai bộ do MK thiết kế cũng vô cùng phấn khích.
    Lần này cùng MK cạnh tranh thiết kế trang phục cho Phan Đình Đình đi trên thảm đỏ, họ rất muốn biết Diệp Anh sẽ thiết kế thế nào.
    Việt Xán nhìn thật sâu vào Diệp Anh.
    “Tôi rất muốn xem cô có thể thiết kế ra lễ phục thế nào.” Phan Đình Đình căn bản không có ý định thử bộ lễ phục do Diệp Anh thiết kế, cô sẽ xoi mói, cười nhạo nó, sẽ làm cho Diệp Anh mất hết thể diện.
    Ngẩng đầu, Phan Đình Đình kiêu căng nhìn theo hướng tầm mắt của mọi người.
    Đó là một chiếc váy màu xanh nước biển.
    Giống như hải dương thâm sâu.
    Cũng giống như bầu trời đêm thâm sâu.
    Có ánh sáng như những ngôi sao lấp lánh.
    Chiếc váy màu xanh biển như một biển sao lặng lẽ xuất hiện giữa cửa hàng, bỗng dưng cả cửa hàng tĩnh lặng. Sâm Minh Mỹ chăm chú nhìn bộ lễ phục, làn môi nhợt nhạt.
    Ánh mắt chốc lát cũng không thể dời khỏi bộ lễ phục, thần sắc Phan Đình Đình phức tạp, cô đổi tư thế ngồi, khẽ ho nhẹ một tiếng, cố gắng giữ giọng tôn nghiêm: “Cũng không tồi… Nhưng cô chưa biết là tôi không thích màu xanh biển sao?”
    Diệp Anh bình thản nói: “Theo tôi thấy, đây là màu sắc hợp nhất với cô. Nhưng nếu cô Phan không thích, vậy bỏ đi. George, tiễn cô Phan.”
    Nói xong, cô bảo Tracy cất bộ lễ phục đi, rồi quay người chuẩn bị bước đi.
    “Đợi một chút!”
    Vội vàng đứng dậy, Phan Đình Đình bất chấp, liên tục nói: “Tôi mặc! Tôi mặc!”
    Tracy và hai nhân viên nữ của cửa hàng cùng Phan Đình Đình vào gian thử đồ. Diệp Anh ngồi xuống một chiếc ghế da đen, vẻ mặt thản nhiên, không nói chuyện với Sâm Minh Mỹ và Việt Xán.
    “Cô hiện giờ…”
    Ngừng một lúc, Sâm Minh Mỹ bắt đầu mở miệng: “ở cùng với Tuyên?”
    “Ừ.”
    Diệp Anh uống một ngụm cà phê.
    “Hai người đang ở đâu?” Sâm Minh Mĩ không khách khí hỏi.
    Sau khi Việt Tuyên rời khỏi nhà họ Tạ, thái độ của Tạ Hoa Lăng chuyển từ sự căm phẫn ban đầu sang do dự. Cô lo lắng một thời gian nữa, sự nhớ nhung nhị thiếu gia sẽ khiến Tạ Hoa Lăng thay đổi lập trường.
    Nhìn cánh cửa phòng thay đồ, Diệp Anh cười hờ hững.
    “Cô có thể đi hỏi Việt Tuyên.”
    Bị thái độ của Diệp Anh chọc tức, Sâm Minh Mỹ hít một hơi thật sâu, ra vẻ vô tình: “Thật xin lỗi, tôi không biết Phan Đình Đình hôm nay cũng hẹn đến nơi này của cô, nếu không tôi sẽ để cô ấy đến MK trước, rồi mới đến “Sâm.” Như vậy, nói không chừng cô ấy sẽ mua bộ lễ phục của cô. Dù sao chũng ta đều dưới trướng của Tạ thị, cô có thể kiếm được nhiều lợi nhuận hơn cũng tốt.”
    Diệp Anh cười nhạt, nói: “Tôi cũng nghĩ vậy, vì thế mới để cô ấy đến “Sâm” trước.”
    Sâm Minh Mỹ tức giận đến mức đầu ngón tay trắng bệch, đang chuẩn bị nói gì đó thì cửa phòng thay đổ mở ra. Đầu tiên là hai nhân viên cửa hàng bước ra, sau đó là Tracy và Phan Đình Đình.
    Ánh nắng buổi chiều sáng chói trong suốt như ngọc lưu ly. Thời khắc này, không gian trong cửa hàng như bị làm phép, ngưng đọng lại.
    Giống như vừa nãy khi ma-na-canh mẫu được đầy ra, chỉ là lần này âm thanh lặng lẽ, ngay cả tiếng hô hấp cũng không nghe thấy.
    Kinh ngạc. Tất cả đều ngây người nhìn.
    Bộ lễ phục màu xanh biển này đã tô lên làn da trắng như ngọc của Phan Đình Đình.
    Cổ khoét sâu chữ V vô cùng phóng khoáng, hở ra bộ ngực khoảng năm cen-ti-met. Tà váy dài đến mắt cá chân khiến Phan Đình Đình càng thêm dáng vẻ thon thả yểu điệu.
    Đây là chiếc váy nhìn qua không quá phức tạp, nhưng đường cong và hình dáng vô cùng đơn giản lại như có sức hút, thể hiện rõ nét “trong nhu có cương”.
    Bộ lễ phục lấp lánh ánh sáng như một biển sao, nhìn kỹ thì thấy những ngôi sao lớn nhỏ kia tựa như một trận đồ sao trong vũ trụ, thần bí mà lạnh lùng.
    Đây là chiếc váy vô cùng xinh đẹp.
    Liên Tu và Quỳnh An giật mình nhìn. Điều khiến hai người khiếp sợ không phải vì vẻ đẹp của chiếc váy, vì trên thế gian này có vô số vật liệu đẹp, vô số thiết kế đẹp. Khi hai chiếc váy đẹp được đặt trước mặt, khẩu vị của mỗi người khác nhau nên rất khó phán xét cái nào đẹp hơn. Phan Đình Đình rõ ràng là một mỹ nhân vô cùng xinh đẹp, bất luận mặc gì cũng rất đẹp.
    Điều hai người sợ chính là: Phan Đình Đình sau khi mặc chiếc váy màu xanh biển này lại không giống Phan Đình Đình trước đây nữa.
    Trước khi thiết kế lễ phục, Liên Tu, Quỳnh An và Sầm Minh Mỹ đều đã nghiên cứu tính tình và phong cách của Phan Đình Đình. Sở dĩ Phan Đình Đình ở trong nước luôn bị cho là bình hoa vì tuy cô đẹp, nhưng khí chất lại hiện rõ vẻ lẳng lơ, dù có trang điểm nhẹ nhàng cũng không che giấu được vẻ dụ dỗ tận trong xương cốt của cô ta.
    Lựa chọn thiết kế theo kiểu phượng bào cũng vì muốn dùng sự sang trọng và lộng lẫy để áp chế sự lẳng lơ trong khí chất của Phan Đình Đình.
    Mà sau khi Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục phượng bào, tuy cô có thêm vài phần đoan trang, nhưng cũng thêm một chút cứng ngắc.
    Bộ lễ phục xanh lam này đã lập tức khiến khí chất của Phan Đình Đình trầm lắng xuống, cho dù lộ phần lớn ngực trắng nõn gợi cảm nhưng vẻ cao quí cẩn trọng lại khiến những người khác muốn nhìn mà không dám nhìn.
    Ánh sáng thăm thẳm như biển sao kia, thần bí mà lạnh lùng, giống như nữ vương đến từ thế giới băng tuyết.
    Ingrid Bergman – Nữ vương của thời đại phim đen trắng.
    Kiều diễm, lạnh lùng, cô đơn.
    Kinh ngạc nhìn mỹ nữ như băng như ngọc mặc chiếc váy xanh lam trong gương, Phan Đình Đình bỗng nhiên nhớ lại chính mình ngày còn nhỏ. Khi ấy, minh tinh điện ảnh cô hâm mộ nhất chính là Ingrid Bergman, cô bắt chước sự lãnh đạm, sự cao ngạo của Bergman. Nhưng trong làng giải trí, sự cao ngạo khó khiến người ta ngóc đầu lên, chỉ có sự nũng nịu và phóng khoáng mới có thể tranh vị được.
    Đã rất lâu rồi.
    Cô không còn nhìn kỹ chính mình trong gương.
    Qua cơn hoảng loạn, Phan Đình Đình giấu suy nghĩ trong đáy mắt, vẻ mặt phức tạp hỏi Diệp Anh: “Sao cô biết tôi mặc màu này sẽ đẹp?”
    “Tôi là nhà thiết kế.” Diệp Anh mỉm cười, thản nhiên nói: “Cô có thể không nhìn ra đặc điểm đẹp nhất của mình ở đâu, nhưng tôi không thể không nhìn ra.”
    Sau đó, Diệp Anh nói mình còn có việc khác, gật đầu với những người trong cửa hàng, rồi quay về phòng thiết kế của mình.
    Tracy và George giúp Phan Đình Đình phối hợp phụ kiện và sửa sang kiểu tóc.
    Từ trong hộp giấy, Tracy lấy ra một đôi giày dạ hội bằng gấm, màu xanh biển, hình dáng theo kiểu giày ba lê, một chiếc túi gấm tinh tế cũng màu xanh biển, và một chiếc vòng tay để phối hợp với chiếc váy.
    George búi tóc Phan Đình Đình ra phía sau, nhìn rất thanh lịch trang nhã, giảng giải kỹ càng với trợ lý hóa trang của Phan Đình Đình về kiểu tóc và màu sắc trang điểm.
    Bên kia là một cảnh náo nhiệt.
    Bên này, Sâm Minh Mỹ nắm chặt hai tay, đôi môi trắng bệch.
    Trên sô pha, Việt Xán có thể cảm nhận được hơi thở tuyệt vọng tỏa ra từ người Sâm Minh Mỹ. Thực tế, thời khắc Phan Đình Đình bước ra từ phòng thay đồ, tất cả mọi người ở đầy đều hiểu thắng bại đã định.
    Chính anh cũng thấy bộ lễ phục phượng bào tuy có sự đặc sắc của Trung Quốc, nhưng cũng chỉ khiến người khác có ấn tượng rằng: “Cô ấy là minh tinh Trung Quốc”, mà không thể nhớ rõ tên của Phan Đình Đình.
    Mà bộ váy này của Diệp Anh…
    Mắt Việt Xán tối lại, anh hiểu rõ Diệp Anh thực sự không thể dừng tay lại.
    Bởi vì Sâm Minh Mỹ hoàn toàn không phải đối thủ của cô.
                  

  2. Click Like Dưới Đây Để Nhận Bài Mới Từ PhoDenDo.Vn Trên Facebook của bạn:

  3. Lạc Phong Thần

    Tác giả: Lạc Phong Thần

    Bài viết: 2,692
    Đã được thích:
    1,481
    #1
    Virginia Lopestigon0304 thích bài này.
  4. PHẦN 2
    Nhìn Sâm Minh Mỹ, Việt Xán, Liêu Tu và Quỳnh An, mỗi người một sắc mặt khác nhau rời khỏi MK, lại nhìn đám người Phan Đình Đình hưng phấn ôm túi lớn túi nhỏ bước ra khỏi MK, Tracy vẫn trong trạng thái khiếp sợ, trong lòng dường như có thứ gì đó đã bị phá vỡ và lật đổ.
    “Thật ra lễ phục phượng bào của cô Sâm thiết kế cũng rất đẹp, nét thêu tỉ mỉ, hoa mỹ, rất hợp với dáng người của Phan Đình Đình, lại có nét đặc sắc phương Đông.”
    Ngồi trên mặt bàn, tâm tình George có chút phấn khích. Vừa nãy, nhân lúc Phan Đình Đình đi thử đồ, anh đã mở bộ lễ phục của SÂM ra xem.
    “Chỉ là mấy năm gần đây, hễ cứ tham gia lễ trao giải quốc tế, các minh tinh đều mặc sườn xám. Tại lễ trao giải Cannes còn có người mặc lễ phục hình long bào rồi, đúng là một cặp với bộ phượng bào kia!”
    Phá ra cười, George trêu chọc thêm: “Đương nhiên có sự đặc sắc, có thể khiến người ta nhớ tới minh tinh đến từ Trung Quốc, nhưng ngoài ra, ai có thể nhớ được tên họ? Mỗi nữ minh tinh Trung Quốc đều ăn mặc “đặc sắc” như vậy thì kết quả ngược lại chẳng có gì “đặc sắc” cả. Hơn nữa trong tình cảnh như vậy, ăn mặc quá khác cũng chỉ giống như một ngôi sao lạc loài, sao có thể hòa nhập được vào trong đám đông của Hollywood?”
    Tracy ngơ ngác lắng nghe.
    “Mà bộ lễ phục của cô Diệp…” Ánh mắt của George tỏa ra sự khâm phục: “Bộ lễ phục này không chỉ đẹp mỹ lệ. Mỹ nhân Phan Đình Đình mặc gì cũng đẹp, tự cô ấy biết rõ điều đó. Nhưng bất luận trước kia Phan Đình Đình ăn mặc xinh đẹp thế nào, cũng đều không vứt bỏ được cảm giác đầy nịnh hót dụ dỗ của cô ta, vì thế mới bị người khác cười nhạo là không có khí chất, khó thành người tài được.”
    “…Ừm.”
    Tracy ngơ ngác gật đầu, nói: “Đúng vậy, bộ lễ phục của cô Diệp khiến cô Phan thành một người khác, lạnh lùng cao quí, cao không với tới được. Chỉ một bộ lễ phục có thể khiến khí chất một người biến đổi to lớn như vậy sao?”
    “Hahahaha, chả trách cô Diệp lại vênh vang như vậy, không hề sợ hãi chút nào.” Nhìn về phía phòng thiết kế của Diệp Anh, đáy mắt George mang một vẻ gần như tôn sùng, “Cô ấy quả nhiên có tố chất tư bản.”
    “Nhưng mà…” Tracy mơ màng nhìn George, lầm bầm như tự nói với chính mình: “Bộ lễ phục này tôi đã xem bản thiết kế, còn giúp cô Diệp hoàn thành nó, cảm thấy nó rất đẹp, cũng rất lộng lẫy, nhưng lúc lên kiểu dáng không cảm thấy có điểm nào quá đặc biệt. Vì sao sau khi cô Phan mặc vào lại thành như thế…”
    Nói xong, cô cảm thấy hoảng hốt, bất an hỏi: “George, vì sao lại như vậy? Sao tôi lại không nhìn thấy sự xuất sắc của nó? Tôi… tôi…”
    “Những thiết kế trước nay của cô đều là thiết kế thời trang.”
    George nhếch miệng cười, rung chân, ngất ngưởng nói: “Những mẫu thiết kế thời trang là những sản phẩm sản xuất dây chuyền, điều phải coi trọng là có cảm xúc thiết kế đặc sắc, có thể nắm bắt được ánh mắt khách hàng. Nữ trang loại cao cấp tuy cũng chú trọng cảm xúc thiết kế và ý tưởng mới, nhưng càng chú trọng đến việc phục vụ khách hàng, không phải thiết kế để trang phục của mình đặc biệt, mà là thiết kế để làm cho khách hàng thêm xinh đẹp.”
    “Bộ lễ phục xanh lam của cô Diệp là làm cho riêng cô Phan. Vì thế thời điểm mặc cho mẫu, cô không thể nhìn ra những điểm đẹp, chỉ khi Phan Đình Đình mặc nó, cô mới có thế thấy sự biến đổi ma thuật thần kỳ ấy! Nhưng, cô Sâm chắc chắn vừa liếc mắt đã nhìn ra, cho nên bộ lễ phục vừa được đẩy ra, mặt cô ta đã biến sắc. Về mặt thiết kế, cô Diệp khiến nó nhìn rất đơn giản, nhưng hiệu quả của những chi tiết nhỏ lại vô cùng thâm hậu!”
    Nói xong, George nhảy xuống khỏi bàn, cầm một chiếc bút chì và một tờ giấy, nói với Tracy: “Đây, tôi vẽ cho cô xem!”
    Nhanh như gió, trên tờ giấy là phác thảo sơ qua của bộ lễ phục, George hưng phấn giảng giải, chiếc bút chì trong tay vẽ ra những đường nét của phần vai và phần eo: “Thấy không, ở đây, đây nữa, cô Diệp đều đã tăng thêm những đường nét của cảm giác mạnh mẽ. Vì sao Phan Đình Đình bị người khác cho là lẳng lơ, chính vì cô ấy…”
    Sau nửa giờ giải thích nhiệt huyết, đối mặt với khuôn mặt đầu chấn động của Tracy, George thở một hơi thật dài, kết luận: “Cô Diệp đúng là thiên tài!”
    *****
    “Ting!”
    Giữa ánh sáng của ngôi nhà ven sông, âm thanh của hai chiếc ly thủy tinh chạm vào nhau vang lên, mấy đóa hoa hồng trắng nở rộ vô cùng xinh đẹp, đồ ăn cũng có màu sắc thanh nhã.
    Diệp Anh cười khanh khách thưởng thức rượu, cô nói với Việt Tuyên đang ngồi trên xe lăn: “A, đã lâu không được vui vẻ thế này rồi.”
    Lần trước, nữ hoàng Veka xuất hiện tại buổi tiệc, tuy rằng đoạt mất danh tiếng của Sâm Minh Mỹ, nhưng vẫn còn khoảng cách trên dưới đài đấu.
    Mà lần này, có thể thưởng thức khuôn mặt trắng nhợt của Sâm Minh Mỹ ở khoảng cách gần như vậy, tâm tình cô thấy rất vui vẻ.
    Hương vị báo thù thì ra ngọt như thế.
    Tận mắt nhìn thấy sự thất vọng và đố kỵ của kẻ thù cũng giống như việc trái cây chảy ra hương vị thơm ngọt, cô sẽ từ từ nhấm nháp, dần dần hưởng thụ.
    “Chúc mừng em.”
    Nhìn ánh sáng trong đôi mắt long lanh tựa như trẻ con của cô, chạm cốc với cô, Việt Tuyên uống cạn chất lỏng trong ly rượu – tuy rằng Diệp Anh đã đổ nước ấm vào trong chiếc ly của anh.
    Anh lắng nghe cô kể lể chuyện Phan Đình Đình ở cửa hàng thử đồ, dù trước khi cô trở về, anh đã nghe được kết quả từ Tạ Bình, nhưng vẫn lắng nghe nhập tâm thực sự.
    Rất ít khi nhìn thấy nụ cười thuần chất như vậy của cô.
    Dù nụ cười này của cô là bắt nguồn từ sự mất mát của Minh Mỹ, nhưng có sao chứ? Nhìn cô ăn cơm cũng ngọt ngào hơn ngày thường rất nhiều, Việt Tuyên thản nhiên nghĩ vậy.
    “Lễ trao giải là một tuần sau đúng không?” Việt Tuyên hỏi.
    “Vâng.”
    “Phan Đình Đình chắc chắn sẽ mặc bộ lễ phục em thiết kế, sẽ không thay đổi nữa, đúng không?” Anh vẫn nên nhắc nhở cô một chút, trên thế gian này không có chuyện gì là chắc chắn.
    “…”
    Diệp Anh nhíu mày: “Ý của anh là…?”
    Việt Tuyên mỉm cười không nói.
    Ánh đèn ngoài cửa sổ đã sáng, mặt sông mang màu đen của đêm tối, nhà nhà đã bật đèn.
    “Cô ấy sẽ chọn bộ lễ phục của em!”
    Lấy khăn ăn lau khóe miệng, vẻ chắc chắn hằn trong đôi mắt Diệp Anh.
    Sau đó, cô nheo mắt, nằm úp xuống đầu gối anh bên xe lăn, tinh tế đánh giá: “Có phải anh biết gì đó không? Sâm Minh Mĩ sẽ không nhận thua đúng không? Hay là anh cảm thấy bộ lễ phục của em chưa đủ đẹp để Phan Đình Đình có thể hoàn toàn quyết định chắc chắn?”
    “Lúc chiều, anh về nhà cũ.”
    Không trả lời câu hỏi của cô, tay phải Việt Tuyên phủ lên mu bàn tay cô, vuốt ve vài giây, anh thong thả nói: “Mẹ hi vọng anh trở về.”
    Trong lòng bàn tay anh, tay cô hơi cứng lên, nhưng khóe môi vẫn nở ra một nụ cười rất tự nhiên: “Khi nào anh trở về?”
    “Ngày mai.”
    “Ừ.”
    Nụ cười trên khóe môi có chút tự châm biếm, cô nhắm chặt hai hàng lông mi đen thẳm.
    “Nếu ngày mai em chưa kịp chuẩn bị thì ngày kia chúng ta trở về.”
    “…”
    Hai hàng lông mi bỗng giương cao, cô kinh ngạc nhìn anh.
    “Em và anh cùng trở về?”
    “Em đồng ý không?” Việt Tuyên nhìn cô.
    “Họ đồng ý…”
    “Đúng vậy.”
    Tâm tư Diệp Anh hoảng loạn.
    Cách đây không lâu, trong bữa tiệc mừng thọ, chính miệng ông Tạ đã tuyên bố hôn sự của Việt Tuyên và Sâm Minh Mỹ, mà thân phận ngồi tù của cô cũng đã bại lộ trước nhà họ Tạ, Tạ Hoa Lăng đã phẫn nộ đuổi cô đi.
    Cô nghĩ Việt Tuyên có thể rời bỏ Tạ gia, cùng cô rời đi đã là chuyện vô cùng khó khăn. Nhưng nhanh như vậy, Việt Tuyên đã có thể khiến nhà họ Tạ chấp nhận cô, mang cô trở lại nhà họ Tạ một lần nữa. Bất luận anh đã dùng cách gì, cô cảm thấy dường như mình vẫn luôn đánh giá thấp năng lực của Việt Tuyên.
    “Nếu em không muốn trở về thì sao?”
    Cô nhẹ nhàng ghé vào đùi gối anh, khẽ thở dài, ánh mắt cô nhìn dòng xe cộ chạy bên ngoài cửa sổ: “Ở trong này chỉ có hai người chúng ta, thật là thanh tĩnh.”
    Việt Tuyên cúi đầu.
    Mái tóc đen sáng bóng, cô như một con mèo nhỏ mệt mỏi oán hận, khuôn mặt trắng trẻo khẽ cọ vào đùi anh, truyền đến hơi ấm.
    Anh lặng lẽ nhìn cô, ngón tay không nhịn được khẽ vuốt ve gò má cô. Cho dù lời oán giận của cô nửa giả nửa thật, thời khắc này anh cũng tự nguyện tin rằng cô thật sự không muốn quay về Tạ gia, chỉ muốn cùng anh ở lại đây như thế này.
    “Đang nghĩ gì vậy?” Nhận thấy sự hoảng hốt của anh, cô cười, túm lấy ngón tay anh, nghiêng mặt nhìn anh, hỏi: “Vậy ngày kia chúng ta trở về, được không?”
    Thu lại thần sắc, Việt Tuyên lặng im, để cô tùy ý nghịch ngón tay mình, thật lâu sau mới nói: “Em muốn chiếc nhẫn sáng hơn sao phải không?”
    Cô kinh ngạc.
    Vẻ mặt phức tạp thoáng qua trên mặt anh, cô nháy mắt mỉm cười, trả lời: “Nếu như anh tìm được.”
    #2
    Virginia Lopestigon0304 thích bài này.
  5. PHẦN 3
    Tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng Sầm Minh Mỹ tận mắt chứng kiến Diệp Anh và Việt Tuyên xuất hiện tại phòng ăn nhà họ Tạ, trái tim cô vẫn như bị ai đó đâm một nhát.
    Bức rèm cửa sổ màu tím kiểu cung đình mỹ lệ.
    Ngọn đèn thủy tinh hình nến màu trắng.
    Bàn ăn thật dài.
    Như thể chính thức đạt được sự công nhận về thân phận bạn gái, Diệp Anh ngồi cạnh Việt Tuyên, dịu dàng ân cần chăm sóc anh ăn uống, hai người thỉnh thoảng đưa mắt nhìn nhau, thầm thì ý tứ.
    Mà ông Tạ và Tạ Hoa Lăng đều mang vẻ tự nhiên ăn cơm, như thể chuyện của đêm mưa to ấy chưa từng xảy ra.
    Mấy ngày nữa là lễ trao giải rồi.”
    Tao nhã múc canh cá, Sâm Minh Mỹ uống một ngụm, ánh mắt hướng về phía Diệp Anh, mỉm cười nói tiếp: “Xán và tôi định đến Hollywood cổ vũ Phan Đình Đình, hai người có muốn đi không?”
    Cách bàn ăn, Diệp Anh ngồi đối mặt với Sâm Minh Mỹ, bên cạnh hai người là Việt Tuyên và Việt Xán.
    Nghe thấy sự thoải mái và an nhãn trong giọng điệu của Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh liếc nhìn.
    Lễ phục làm xong rồi chứ?”
    Mở miệng lại là Tạ Hoa Lăng.
    Dạ vâng, bác gái.”
    Sâm Minh Mỹ mỉm cười.
    Vậy thì nghỉ ngơi đi.” Ông Tạ mỉm cười ôn hòa, bảo người hầu thêm một bát cháo tổ yến cho cô: “Đợt này cháu đã gầy đi nhiều rồi, nhất định phải bồi bổ lại.”
    Phan Đình Đình chọn lễ phục của cháu à?”
    Tạ Hoa Lăng mang vẻ mặt phức tạp hỏi.
    Lễ trao giải sẽ được truyền hình trực tiếp, đến lúc đó tất cả mọi người đều sẽ thấy.”
    Sâm Minh Mỹ cười không trả lời, sắc thái kiên định, liếc nhìn Việt Xán bên cạnh: “Chờ lễ trao giải kết thúc, Xán và cháu chuẩn bị một bữa tiệc chúc mừng ở Hollywood, chính thức công bố thương hiệu nữ trang cao cấp của chúng ta.”
    Canh cá vừa tươi ngon vừa đậm đà.
    Thu hồi ánh mắt thản nhiên nhìn Sâm Minh Mỹ, Diệp Anh tiếp tục thưởng thức canh cá. Mới qua hai ngày, Sâm Minh Mỹ đã mang dáng vẻ nắm chắc thắng lợi. Xem ra khi Việt Tuyên nhắc nhở cô rằng mọi việc đều có thể thay đổi, anh đã biết gì đó.
    Sao vậy, cô Diệp không tán thành tiệc rượu này sao?”
    Lông mày khẽ nhếch, Sâm Minh Mỹ nhìn khuôn mặt vẫn luôn bình thản của Diệp Anh.
    Đây là một ý kiến hay.” Lấy khăn ăn lau khóe môi, Diệp Anh mỉm cười: “Bất luận là Phan Đình Đình chọn SÂM hay MK, đó đều là thương hiệu của Tạ thị, chúc mừng cũng không thừa.”
    Nhìn tư thế tao nhã, lãnh đạm của Diệp Anh, trong lòng Sầm Minh Mỹ vô cùng khó chịu.
    Rõ ràng chính mình mới là đại tiểu thư xuất thân danh môn, Diệp Anh chẳng qua chỉ là cô gái tù tội tốt nghiệp từ một trường đại học gà mờ, nhưng mỗi một dáng vẻ đều tao nhã, khí chất, như thể thân phận hai người bị đảo ngược.
    Cô vô cùng chán ghét cảm giác này.
    Rất lâu trước đây, khi còn nhỏ cũng có một người khiến cô chán ghét thế này.
    Người đó giống như công chúa trời sinh cao cao tại thượng, bên cạnh người đó, tất cả những người khác đều giống như đám cỏ bụi nhỏ bé, trong suốt.
    Cho nên, khi cô tận tay kéo người đó ngã từ trên đám mây xuống, hung hăng giẫm trên chân mình, trong lòng cô vui sướng không tả được.
    Nếu đã vậy, con và Tiểu Anh cũng sẽ đến lễ trao giải.”
    Thanh âm lặng lẽ vang lên trong nhà ăn, Việt Tuyên ngồi trên xe lăn nhẹ nhàng nắm tay Diệp Anh.
    Nhưng sức khỏe của con…” Tạ Hoa Lăng kinh hãi, lập tức phản đối.
    Đã tốt hơn nhiều rồi.” Việt Tuyên an ủi mẹ: “Ở trong phòng nhiều cũng buồn chán, đúng lúc con đang muốn ra ngoài vui vẻ một chút.”
    Giọng nói anh bình thản mà tĩnh mịch, có sức mạnh khiến người khác tin tưởng.
    Đối diện bàn ăn, Việt Xán mỉm cười uống rượu vang trong ly, tựa như không để ý đến những lời nói chuyện của mọi người. Rượu đỏ như đá hồng ngọc, hương vị đậm đà, anh nheo mắt thưởng thức, khóe môi mỉm cười thờ ơ, ánh mắt dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt của Việt Tuyên và Diệp Anh.
    Đom đóm khiêu vũ trong bóng tối lập lòe, ánh sáng hoàng hôn phủ bên đường, giọt sương ẩm ướt trên hoa tường vi cũng đang lấp lánh, tiếng côn trùng kêu vang càng phản chiếu sự yên lặng khác thường.
    Cảnh vật như trong mộng, anh cầm túi sách của cô, đi bên cạnh cô, nhìn ngắm khuôn mặt nghiêng nghiêng trắng trẻo của cô.
    Mái tóc đen nhánh che khuất khuôn mặt cô, chỉ lộ ra chóp mũi xinh đẹp và hàng lông mi dài.
    Không chỉ một lần, anh luôn muốn làm cho mái tóc của cô rối tung lên.
    Ít nhất như vậy cũng có thể khiến anh nhìn thấy cả khuôn mặt của cô.
    Cô luôn giống như không nghe thấy, thờ ơ, hờ hững.
    Mà khi anh hung hăng muốn tự buộc tóc cô lên, cô sẽ thản nhiên lườm anh một cái, khiến anh bại trận ngay lập tức.
    Vì thế anh sẽ giận dỗi đi bên cạnh cô.
    Trong gió đêm với hương tường vi, cuối cùng anh cũng có thể nhìn thấy phần lớn khuôn mặt của cô.
    Dường như cô không vui, làn da lạnh như tuyết trắng, hai mắt tối đen như hố sâu, anh chưa từng nhìn thấy nụ cười thực sự vui vẻ của cô.
    Buổi tối, vườn hoa nhỏ giữa phố không có người.
    Anh đứng trước mặt cô, đi rụt lùi, bắt đầu hát, động tác khoa trương bắt chước ca sĩ thời đó, tay đánh chiếc đàn guitar tưởng tượng, khàn giọng hát, bỗng nhiên giọng hát chuyển sang nồng nàn, rồi anh vừa đánh đàn vừa nhảy theo những bước nhảy trong MV.
    “…”
    Anh hát phong phú các thể loại.
    Có thể do phía sau có hòn đá, mà cũng có thể do nhịp tim đập mạnh khiến hai chân anh cứng lại, lảo đảo ngã. Bầu trời đêm có vô số ngôi sao sáng, mà anh lúc này mắt cũng nổ đom đóm theo.
    Anh đau đến mức cau có, cô ngồi xổm bên người anh, trong đáy mắt mang ý cười, ngón tay trắng như tuyết nhẹ nhàng xoa chỗ sưng sau gáy anh.
    Nằm trên mặt đất cạnh đám hoa tường vi, anh ngây ngốc ngắm nhìn cô, nắm lấy ngón tay cô, đặt trên môi mình, lặng lẽ hôn thật sâu.
    Ngón tay ấy thật đẹp và tao nhã.
    Dưới bầu trời sao với hương tường vi, ngón tay bị anh nắm chặt và nhè nhẹ hôn, đáy mắt cô mỉm cười, người thanh niên không nhịn được, hung hắn cắn đầu ngón tay thanh lệ của cô.
    Màu đỏ tường vi khẽ lay động trong gió.
    Nằm trên giường rất lâu, mồ hôi trên người dần lạnh, Việt Xán nhìn những vì sao bên ngoài cửa sổ, thời gian tuổi trẻ trong mộng dường như chỉ cách một tiếng thở dài.
    Anh còn nhớ từ sau đêm đó, cô đã ngầm đồng ý cho phép anh nắm tay cô.
    Anh đã không có cô bên cạnh từng ấy năm.
    Cạnh anh xuất hiện quá nhiều mỹ nữ như đèn kéo quân, bọn họ đều yêu quí đôi tay, chăm sóc chúng rất mịn màng, mềm mại.
    Nhưng anh luôn nhớ rõ đôi tay kia.
    Thực chất tay cô trắng dị thường, như thể không có máu, lại lộ rõ vẻ vỏng manh, phảng phất như hương thơm tường vi vừa nở, ngón tay cô thon dài thanh lệ, có thể nhìn thấy xương, đẹp như có số mệnh.
    Nắm tay cô như vậy, có chút sợ hãi, vì thế mỗi lần anh đều nắm rất chặt, càng nắm chặt anh càng cảm thấy thân thiết và hạnh phúc như thể xương máu hai người cùng tương thông.
    Hiện giờ bàn tay anh trống trơn.
    Cúi đầu nhìn tay mình, Việt Xán dần nhớ lại cảm xúc khi nãy trong mộng, nhưng dần dần chúng bỗng trở nên mơ hồ. Trí óc anh hiện lên hình ảnh Việt Tuyên và cô nắm tay nhau trong bữa tối, khóe môi anh nhếch lên lạnh lùng.
    Màu đỏ kia vẫn khẽ lay động trong gió.
    Ánh sáng bên ngoài cửa sổ đã bị màu đỏ khẽ nhuốm mờ mờ ảo ảo, cây tường vi phía trước cửa sổ sau khi nở hoa rực rỡ chỉ còn lại những chiếc lá màu xanh lay động rì rào. Qua mấy tháng nữa, mùa đông đến, chúng sẽ chỉ là những sợi cây khô khốc.
    Nắm chặt bàn tay, ánh mắt Việt Xán dừng trên phiến lá xanh thẫm đang lay động bên ngoài cửa sổ, trái tim anh quặn thắt.
    Nếu như…
    Nếu như tất cả có thể quay lại.
    Đó là đầu hạ của sáu năm trước, ánh trăng sáng vặc, bụi hoa giấy không nở dù chỉ một bông, nhưng những nụ hoa tường vi này chỉ cần một trận gió thôi qua là đã đua nhau nở đỏ rực cả cây.
    Khi ấy, có lần anh đã đưa cho cô hộ chiếu, vé máy bay của cô và mẹ cô, cô nhìn qua, cất chúng vào cặp sách.
    Đây là gia đình của chúng ở nước ngoài, em xem có thích không?”
    Anh hưng phấn cầm mấy bức ảnh cho cô xem: “Mẹ em ở tầng một, anh và em ở tầng hai, đây sẽ là phòng em, em thích không? Nếu không thích phong cách này, anh sẽ bảo bố anh sửa chữa theo kiểu em thích.”
    Trên bức ảnh là một căn nhà bằng gỗ hai tầng, có một vườn hoa thật to, phòng của cô rất đơn giản, thanh nhã, giấy dán tường là giấy kẻ sọc xanh trắng, có một chiếc cửa sổ gỗ màu trắng.
    Nhìn bức ảnh, cô suy nghĩ, hỏi: “Bên ngoài cửa sổ có thể trồng hoa tường vi không?”
    Đã trồng bồn hoa rồi, cửa sổ cũng đổi thành hướng mở vào trong.” Anh cười rất đắc ý: “Anh đặc biệt chọn loại hoa tường vi để người làm vườn trồng, khi em đến cũng chính là kỳ hoa nở đấy.”
    Hoa tường vi màu gì?” Cô có chút tò mò.
    Đến lúc đó em sẽ biết.” Anh cầm ngón tay cô, hôn nhẹ lên đó. Anh chỉ một góc vườn hoa trong tấm ảnh, vui vẻ nói: “Ở đây anh định làm một nhà kính, chỉ cần kiểm soát được giống tốt và độ ấm, thì một năm bốn mùa em đều có thể nhìn thấy hoa tường vi.”
    Cô cười, liếc nhìn anh.
    Bị cô liếc nhìn đến rối loạn hô hấp, anh kéo cô vào trong lòng, nhịn không được, hôn lên trán cô.
    Bỗng nhiên, khuôn mặt anh đỏ bừng, ê a nói: “Cái kia…”
    Hử?”
    “… Ở nước ngoài, hình như qua 16 tuổi là có thể…” Có chút ngượng ngùng, khuôn mặt cậu thanh niên đỏ bừng, thì thầm bên tai cô: “… là có thể kết hôn rồi, chi bằng chúng ta… chúng ta cũng…”
    Cô đỏ mặt, định đẩy anh ra.
    Được không?” Anh ôm chặt cô, hai má ửng đỏ, khuôn mặt dính chặt lấy gò má hồng của cô, thanh âm nóng bỏng: “Em… em có thích anh không? Nếu thích, chúng ta… sau khi ra nước ngoài sẽ kết hôn được không…”
    Trong bóng đêm, hai hàng lông mi run rẩy, Diệp Anh tỉnh lại từ cơn mộng, gối đầu trên chiếc gối trắng, cô thẫn thờ nhìn trần nhà.
    Rèm cửa sổ dày không một tia sáng lọt qua, căn phòng chỉ có một chiếc bóng ngủ đang chiếu sáng, trần nhà sạch sẽ, một tia mạng nhện cũng không có.
    Cô cứ tưởng rằng mình đã sớm quên hết.
    #3
    Virginia Lopes thích bài này.
  6. PHẦN 4
    Những chuyện sai lầm nực cười đã qua, những mảnh nhỏ thấm máu.
    Vậy mà, bản thân lại phảng phất những hồi ức cứng đầu đó.
    Hơi thở dần trở lại bình thường.
    Trong ánh sáng của chiếc bóng đèn ngủ treo tường, cô lặng lẽ nhìn trần nhà, cho đến khi cảm nhận được hơi ấm bên cạnh.
    Cô khẽ nghiêng đầu trên chiếc gối trắng, ngắm nhìn Việt Tuyên đang ngủ.
    Dáng ngủ của anh rất tĩnh lặng.
    Tuy rằng khuôn mặt vẫn mang dáng vẻ xa cách, nhưng hai hàng lông mày không nhăn lại, khóe môi cũng thả lỏng.
    Cô nhìn anh rất lâu, chạm phải tay trái của anh trong chăn, tay anh thực sự rất ấm áp.
    Trước kia, bàn tay anh thường không nóng cũng không lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể lại xa cách đến mức như thể không muốn tiếp xúc với bất kì ai.
    Trong giấc mộng, ngón tay anh vô thức động đậy, nắm lấy tay cô.
    Cô sửng sốt, lập tức rút tay ra, nhưng giây tiếp theo lại có chút áy náy và ấm áp vì hành động này .
    Cô cúi đầu, hôn nhẹ lên trán anh, sau đó nhẹ nhàng kéo dịch chăn lên gần cằm anh.
    Sự ấm áp và áy náy bất ngờ này song hành diễn ra khiến cô run sợ, không cách nào nằm cạnh anh nữa.
    Mặc chiếc áo khoác, cô khẽ khàng đi về phía cửa, kéo chiếc cửa xoay, bước ra ngoài rồi nhẹ nhàng đóng cửa, không muốn quấy rầy giấc ngủ của anh.
    Cách đó một cánh cửa.
    Bước chân của cô ngày một xa, dần dần mất hút.
    Ánh sáng mờ ảo trong phòng, Việt Tuyên lặng lẽ mở mắt, độ ấm của ngón tay cũng theo tiếng bước chân xa dần của cô mà giảm bớt, ngón tay trở nên lạnh lẽo.
    *****
    Bóng đêm yên lặng.
    Bầu trời đêm thăm thẳm đầy sao. Có thể do ánh trăng hoặc do sạch sẽ, con đường nhỏ trong vườn hoa trở nên dễ đi hơn bình thường.
    Trong đêm đầu thu, gió đã hơi lạnh, Diệp Anh kéo chặt áo khoác, chậm rãi đi trong vườn hoa.
    Cuối con đường này là một bể bơi lộ thiên.
    Mặt bể bơi loang loáng ánh trăng.
    Đám hoa tường vi màu trắng chỉ còn lại những chiếc lá màu xanh, những bông tường vi trắng như thác nước đổ xuống đã không còn sót lại một cánh.
    Tiếp tục đi, Diệp Anh phát hiện vườn hoa này to hơn cô tưởng tượng, có rất nhiều nơi cô chưa từng đi qua.
    Trong vườn có đầy đủ các loại tường vi.
    Các loại tường vi khác chủng loại, chúng nằm dưới những bóng cây to, bên tảng đá, bò trên góc tường, bên cạnh con đường nhỏ, bên cạnh chiếc ghế dài, có rất nhiều loại cô không biết tên. Dưới ánh trăng bao phủ, những chiếc lá tường vi lay động, những phiến lá với vô số răng cưa nhỏ như đang đua nhau sinh trưởng thêm rậm rạp.
    Diệp Anh lặng lẽ bước.
    Đi qua con đường nhỏ bên cạnh hồ nhân tạo, xa xa như phảng phất cảnh trong mơ, một ngôi nhà kính trồng hoa bỗng dưng xuất hiện.
    Ánh sáng lấp loáng như thể được tạo từ những tấm thủy tinh, đẹp lộng lẫy như mơ như ảo. Căn nhà trong suốt, nằm dưới bầu trời đầy sao, sự tồn tại của nó phảng phất như trong ảo tưởng.
    Diệp Anh nhìn căn nhà kính trồng hoa.
    Cô dừng chân, trong nháy mắt cô ngẩn ngơ thấy mình như trong giấc mơ, bên tai loáng thoáng giọng nói phấn khích của người thanh niên điên cuồng ngày xưa.

    Ở đây, anh định làm một nhà kính, chỉ cần kiểm soát được giống tốt và độ ấm, thì một năm bốn mùa em đều có thể nhìn thấy hoa tường vi.”

    Bên trong căn nhà kính tràn ngập mùi bùn đất.
    Dưới bầu trời đêm lấp lánh những vì sao, Diệp Anh bước vào căn nhà kính, cô thấy một thế giới hoa tường vi, đầy đủ các loại tường vi, trong không khí ấm áp ẩm ướt, có một khoảng hoa tường đã kết nụ hoa hồng đỏ, như thể trong phút chốc sẽ nở rộ rực rỡ thành một biển hoa cuồn cuộn.
    Phía trước đám tường vi đỏ có một chiếc xẻng nhỏ nằm trên đất, cạnh chiếc xẻng còn dính lớp đất mới, một bình tưới nước màu cam, vài túi phân bón. Việt Xán vô cùng chăm chú ngắm nhìn đám hoa này, mái tóc đen rối bời không trật tự, như thể cả đêm ở đây không ngủ. Cho đến khi nghe thấy tiếng bước chân cô đi vào, anh mới ngạc nhiên quay đầu, đáy mắt hiện lên những cảm xúc phức tạp.
    Dưới ánh sáng lấp lánh của căn nhà kính.
    Cô mặc chiếc áo ngủ tơ tằm màu trắng rộng thùng thình, dài tới mắt cá chân, bên ngoài là một chiếc áo khoác thêu màu đen. Áo khoác đen sẫm, áo ngủ lại trắng như tuyết, hai mắt đen láy, cô lạnh lùng thản nhiên nhìn anh, đẹp đến thảm thiết.
    Cô ấy chính là như vậy.
    Khiến anh nhớ tới dáng vẻ nhiều năm về trước lần đầu tiên anh nhìn thấy cô, tay cô cầm một chiếc ô đen, bàn tay bị nước mưa ngấm vào tái nhợt đi, cô lạnh lùng bước qua mặt anh.
    Những loại tường vi này đều do anh trồng à?”
    Khóe môi có ý chế nhạo, Diệp Anh chậm rãi đi tới cạnh cây tường vi đã kết đầy nụ.
    Từng đốm nụ hoa đỏ chưa bừng nở nên chưa có hương thơm, những chiếc gai nhỏ dài đâm vào tay cô. Những đám hoa này khi nở ra sẽ là những đóa hoa thuần gốc, không hề có một chút mỹ lệ của những đám hoa được gây giống lai tạo.
    Cô không ngủ?”
    Đồng hồ trên tấm kính thủy tinh chỉ ba giờ sáng, Việt Xán không trả lời câu hỏi của cô, dường như không hài lòng với chuyện muộn thế này vẫn còn nhìn thấy cô.
    Anh cũng không ngủ.”
    Diệp Anh nói xong, ngắt một nụ hoa.
    Gai trên cành đâm mạnh vào tay cô, một giọt máu chảy ra, cô hờ hững đưa ngón tay vào trong miệng, ngồi cạnh anh, hỏi: “Sao anh không ở cùng cô Sâm? Tôi vẫn cho rằng hiện giờ là thời khắc hai người ăn mừng thắng lợi chứ. Chuyện Phan Đình Đình hai người đã tìm được cách giải quyết rồi mà, đúng không?” Nếu không, trong bữa cơm, Sâm Minh Mỹ sẽ không thể hiện vẻ đắc chí như vậy:eek:
    #4
    Virginia Lopes thích bài này.
  7. darkangelloveme

    darkangelloveme

    pạn ơi sao ko post từ đầu đi
    đọk thế này ko hiểu jì hết
    #5
  8. PHẦN 5
    Ồ, tự tin như vậy cơ mà.” Ngón tay không chảy máu nữa, Diệp Anh mỉm cười mân mê nụ hoa đỏ: “Nhân tiện, có thể nói cho tôi biết bọn anh định làm thế nào để Phan Đình Đình từ bỏ lễ phục của tôi và chọn bộ của cô Sâm?”
    Căn nhà kính vẫn ấm áp như lúc đầu, Việt Xán nhìn một nụ hoa sắp nở, vẻ mặt bất động, trả lời: “Một chút chuyện có thể khiến Phan Đình Đình động tâm.”
    Để chiến thắng trận này, để khiến cô chịu thua rời khỏi đây, ngoại trừ nhận lời để Phan Đình Đình làm người phát ngôn cho mấy hạng mục quảng cáo của tập đoàn Tạ thị, ít nhất anh cũng đã đồng ý với Phan Đình Đình những chuyện mà anh từng cho rằng sẽ không bao giờ xảy ra.
    Khi Phan Đình Đình cảm thấy mãn nguyện, mỉm cười ngọt ngào thì anh đã hiểu, anh nguyện trả giá mọi thứ, chỉ cần cô có thể rời khỏi đây.
    Ồ, thật muốn biết đó là những chuyện gì.”
    Nhìn vẻ mặt của Việt Xán, ánh mắt Diệp Anh long lanh như cười: “Người như cô Phan vốn có khẩu vị khá khó chiều, không dễ làm cô ấy mãn nguyện đâu.”
    Thần sắc Việt Xán âm u.
    Không lẽ nào…” Chớp chớp mắt, Diệp Anh khẽ cười: “…phải sử dụng tới việc thi triển mỹ nam kế mới thu phục được cô Phan chứ? Theo như tôi được biết, cô Phan vốn có ân tình sâu nặng với đại thiếu gia, đã từng suýt chút vì đại thiếu gia mà từ bỏ giới showbiz.”
    Nhìn vẻ mặt vô cảm của Việt Xán, cô cười nói, tiếp theo để lộ ra vẻ mặt như vừa ngộ ra điều gì: “À, tôi thật ngốc. Lúc thử lễ phục, cô Sâm đã mời anh đến đó giúp đỡ, mà cô Phan bị sắc dụ như vậy chắc cũng đã đạt được sự bằng lòng của cô Sâm, đúng không?”
    Sắc dụ…”
    Việt Xán mang vẻ mặt vô cảm lặp lại từ đó.
    Dĩ nhiên anh yêu Sâm Minh Mỹ, yêu đến mức có thể vì cô ấy mà đi quyến rũ cô gái khác, mà Sâm Minh Mỹ cũng tin tưởng tình yêu của anh như vậy, tin rằng anh sẽ không có cảm giác gì với Phan Đình Đình.”
    Nắm chặt nụ hoa trong tay, Diệp Anh không cười nổi, cô khẽ thở dài: “Anh thực sự thích Sâm Minh Mỹ sao?”
    Trong căn nhà kính trồng hoa.
    Những nụ hoa tường vi đỏ lặng lẽ chờ bừng nở.
    Đúng vậy, tôi thích cô ấy.”
    Nhíu nhíu mày, Việt Xán trả lời.
    Xùy –”
    Gai trên nụ hoa một lần nữa lại đâm vào đầu ngón tay Diệp Anh, máu đỏ tươi tức thì lại chảy ra.
    Như thể chỗ đâm của gai ở cùng một chỗ, cô khẽ nhíu mày vì đau, trái tim cũng đau đến co lại, lần này không giống lần trước, gai đâm vào tận trong thịt.
    A Xán, anh hà tất phải thế này.”
    Bóp đầu ngón tay, thấy một giọt máu chảy ra, Diệp Anh cười khổ, nói: “Tôi không tin anh thích cô ấy. Anh biết rõ, tôi hận bố cô ta, hận không thể chặt bố cô ta ra! Biết rõ tôi hận cô ta và bố cô ta, sao anh có thể thích cô ta được chứ?”
    Cô và tôi có quan hệ gì chứ?”
    Khóe môi thoảng qua chút đau khổ, Việt Xán khinh miệt nhìn cô, nói: “Tự cô đã làm ra quá nhiều chuyện rồi, Diệp Anh. Cô thật sự cho rằng nếu tôi vẫn còn nhớ cô, nếu tôi còn quyến luyến thời gian bên cô, vậy thì trong thời gian sáu năm, một phong thư tôi cũng không viết cho cô, một lần đi thăm cô cũng sẽ không có sao? Tôi chỉ miễn cưỡng thôi, chẳng qua vì tôi vẫn còn chút thương hại với cô. Vậy mà cô dám được một bước lại muốn tiến thêm bước nữa, muốn gây trở ngại cho Minh Mỹ, muốn dùng những chuyện trước kia với tôi để uy hiếp, phá hoại tình cảm giữa tôi và Minh Mỹ.”
    Anh lạnh lùng cười, đôi mắt thờ ơ.
    Vì Minh Mỹ, tôi có thể đi khuyên Phan Đình Đình thay đổi quyết định, có thể đuổi cô ra khỏi nhà họ Tạ. Cứ coi như cô sẽ đem những chuyện đã qua nói với Minh Mỹ, cô cho rằng Minh Mỹ sẽ tin hiện tại tôi còn tình cảm với cô chắc? Diệp Anh, cô tự yêu mình quá. Sáu năm trước, tôi còn trẻ, ấu trĩ, cảm thấy rất muốn chinh phục vẻ lạnh lùng của cô; sáu năm sau, dạng con gái nào mà tôi còn chưa từng gặp? Cô là cái thá gì chứ?”
    Nói rất hay.”
    Ngón tay đau như bị kim đâm, máu dần dần khô lại, khuôn mặt Diệp Anh trắng như tuyết, đôi mắt chăm chú nhìn anh, giọng âm u: “Đáng lẽ anh sớm nên nói những điều này với tôi chứ không phải mấy thứ vớ vẩn, nào là muốn tốt cho tôi, muốn tôi từ bỏ báo thù, muốn tôi có được một cuộc sống hạnh phúc! Anh sớm nên để tôi tuyệt tình! Sáu năm đằng đẵng, trong trại quản lý thiếu niên, nếu như lòng tôi đã chết thì đã có thể mặc kệ để bọn họ chà đạp tôi, làm nhục tôi, và sẽ không phải chịu nhiều cực khổ vô ích như vậy!”
    Giọng nói của cô âm u lạnh lẽo: “A Xán, vì anh, tôi đã vin cớ rất nhiều. Đêm đó có thể anh bị tai nạn xe cộ, có thể anh bị ốm nặng, có thể anh bị chuyện gì đó vướng chân. Tôi vì anh đã nghĩ ra vô vàn lý do, đợi anh đích thân nói với tôi! Anh sớm nên nói với tôi mới đúng, nói rằng anh không có lý do gì, nói rằng anh hối hận rồi, nói rằng anh cảm thấy sau này anh có vô số những người con gái khác, không đáng phải rước lấy phiền phức là tôi đây!”
    Đột nhiên Diệp Anh đứng lên, trừng mắt nhìn thẳng vào anh, sâu trong mắt như có ngọn lửa rực cháy, cô chầm chậm nói từng chữ: “Rất hay. Cảm ơn anh đã nói với tôi những điều này, để tôi cuối cùng cũng không ảo tưởng nữa, để tôi cuối cùng có thể thức tỉnh hoàn toàn, quyết định chuyện vốn vẫn chưa thể hạ quyết tâm!”
    Nụ hoa đỏ bị cô nắm chặt trong tay, chỗ bị gai đâm đau khiến môi cô tái nhợt, ánh mắt của cô đã có thêm sự điên cuồng, cô quay người đi với sự dứt khoát kiên quyết.
    Đủ rồi, dừng thủ đoạn lừa dối của cô lại đi!”
    Giọng nói bị đè nén, thanh âm trầm thấp mà tức giận, Việt Xán kéo tay phải của cô, nhìn thấy vết máu loang lổ trên tay cô do bị gai đâm.
    Nghiến chặt răng, anh vừa tức giận vừa khinh miệt nói: “Loại khổ nhục kế của trẻ con này, cô cho rằng có tác dụng với tôi sao? Cô tự yêu mình quá, cô dựa vào cái gì mà chắc chắn tôi còn thích cô, không chịu được nỗi đau, không muốn thấy cô đau đớn? Kể từ lần gặp lại cô, cô đã lần lượt ám chỉ hoặc thể hiện rõ, cô không hận tôi, cô vẫn còn tình cảm với tôi, cô ghen với việc tôi và Minh Mỹ ở bên nhau!”
    Khinh miệt nói, Việt Xán nắm chặt chỗ bị thương trên tay phải của cô, dường như cố ý muốn cô thêm đau đớn.
    Cô ra vẻ quá nhiều, cô cho rằng tôi sẽ mắc lừa? Sao cô có thể không hận tôi, là tôi đã khiến cô ngồi tù sáu năm! Nếu có người hại tôi như vậy, tôi sẽ hận chết cô ta! Sao có thể còn có thứ tình cảm hoang đường là “thích” nữa? Tiểu Tường Vi của tôi, sáu năm trước cô lạnh lùng để gai đâm mình đến bị thương toàn thân, lẽ nào sáu năm sau cô được phóng thích khỏi ngục giam, cô lại như được một thứ ánh sáng thần thánh rửa tột, đầy khoan dung và yêu thương đối với kẻ đã từng làm tổn hại cô như tôi?”
    Anh kề sát mặt cô đầy nguy hiểm. Hai mắt Việt Xán híp lại, lạnh lùng nói: “Tôi sẽ không mắc lừa, xin cô hãy thành thật mà từ bỏ đi. Cô hãy nghe rõ, bất luận cô hận tôi hay không hận, yêu tôi hay không yêu, một chút tôi cũng không để ý! Tôi chỉ muốn cô nhớ rõ, cô đã đồng ý với tôi, chỉ cần cô thua trong chuyện Phan Đình Đình, cô sẽ phải rời khỏi nhà họ Tạ!”
    Haha.”
    Đối mặt với khuôn mặt tức giận của Việt Xán, khóe môi Diệp Anh nhếch lên, đôi mắt lạnh băng, cười nhạo: “Rất xin lỗi, tôi phải để anh thất vọng rồi.”
    Dường như trong lòng có điều gì đó vô cùng sung sướng, cô ác ý liếc anh: “Lời ước định kia, anh sẽ không ấu trĩ coi là thật chứ? Chẳng qua chỉ là một cuộc chiến nho nhỏ, thua thì thua, có gì không chịu nổi chứ! Hôm đó tôi chỉ thuận miệng nói, mà anh lại coi là thật, có thể từ bỏ thân phận cao quí của đại thiếu gia, đi cầu xin Phan Đình Đình không mặc lễ phục của tôi. Haha, thật muốn biết cuối cùng anh đã đồng ý với Phan Đình Đình chuyện gì, hi vọng đến lúc đó anh sẽ không hối hận đến mức hộc máu ra.”
    Cô – ”
    Việt Xán hận không thể bóp nát Diệp Anh: “Cô nói không giữ lời, đồ đàn bà không có thể diện!”
    Nói không giữ lời là tôi học từ anh mà.”
    Cười quyến rũ, đáy mắt Diệp Anh lạnh băng, như thể việc Việt Xán gia tăng cơn đau trên tay cô không hề ảnh hưởng gì.
    Đúng là không biết thẹn! Anh cũng không đắc ý được nhiều đâu. Để đuổi tôi ra khỏi nhà họ Tạ, thậm chí anh còn tạo ra vụ tai nạn ô tô, muốn dồn tôi vào chỗ chết.”
    “…”
    Hai đồng tử mắt của Việt Xán co giãn mạnh.
    Có cần phải giả vờ giả vịt đến thế không?” Cô cười nhạo nói tiếp: “Lúc ở Pháp, anh tạo ra tai nạn ô tô, khiến Việt Tuyên bị thương nặng, suýt chút khiến tôi bị chôn cùng. Lần trước, cũng vẫn tiếp tục là tôi. Đại thiếu gia, muốn một người chết, có rất nhiều cách, anh tội gì cứ phải chọn lựa một cách là tai nạn ô tô?”
    Vẻ mặt vô cảm, giọng nói của anh thẫn thờ:
    “… Cô cho là tôi làm?”
    Có phải anh làm hay không, lòng anh biết rõ. Tôi phủ nhận do anh làm thì anh sẽ để ý sao? Việt Xán, để tôi nói cho anh biết, tôi sẽ không rời khỏi nhà họ Tạ, sẽ không từ bỏ bất cứ chuyện gì tôi muốn làm! Muốn tôi cút đi, trừ phi anh giết tôi, nếu không cho dù bắt cóc tôi, chỉ cần thoát ra được, tôi cũng sẽ quay trở về đây!”
    Đương nhiên, anh không thể tự mình ra tay, có rất nhiều người nguyện vì anh cống hiến sức lực mà!” Khóe môi cô lại nhếch lên.
    Tôi đợi đấy.”
    Ngôi nhà kính trồng hoa tràn ngập ánh trăng.
    Những nụ hoa đỏ thẫm, từng bông từng nụ đang đợi ngày bung nở, trong căn phòng ấm áp này chúng lẳng lặng chờ đợi, có thể trong nháy mắt sẽ nở rộ, cũng có thể chưa kịp nở đã lụi tàn, Việt Xán lặng lẽ ngắm nhìn chúng.
    Anh đã đợi ba đêm.
    Mỗi đêm, anh đều nghĩ rằng hôm nay sẽ là đêm đầu tiên chúng bung nở, nhưng vẫn phải đợi cho đến bây giờ.
    Anh có biết tôi hận gì ở anh nhất không?”
    Trước cửa căn nhà kính, giọng nói của cô lạnh lùng: “Có thể anh đúng, có lẽ tận sâu trong lòng tôi chỉ có sự thù hận với anh; có lẽ tâm tình phức tạp của anh, ngay cả tôi cũng không thể hiểu rõ tường tận.
    Tuy nhiên, điều tôi hận nhất chính là anh chưa từng dám thử một lần.
    Việt Xán, từ đầu đến cuối, người có lỗi với tôi chính là anh. Nếu trong chuyện tình cảm, ngay cả dũng khí thử nghiệm và đấu tranh cũng không có, thì tất cả những thứ anh có rồi cũng sẽ hoàn toàn chết đi.”
    #6
    Virginia Lopes thích bài này.
  9. PHẦN 6
    Năm ngày sau.
    Một chuyến bay quốc tế chầm chậm hạ cánh tại sân bay nước Mỹ.
    Phan Đình Đình đeo kính râm, mặc bộ váy màu hồng, phong thái kiều diễm. Cô cùng đoàn bảo vệ, người đại diện và các trợ lý bước xuống sân bay. Đám phóng viên Trung Quốc và phóng viên các nước khác đã đợi ở đây từ sớm, lập tức ào ra bao vây, vô số mic và máy quay, ánh sáng liên tiếp chớp lên.
    Trên màn hình TV, qua ống kính có thể thấy một trợ lý phía sau Phan Đình Đình cẩn thận ôm một hộp lễ phục rất to, logo trên hộp là chữ “Sâm” theo phong cách thủy mặc.
    “Nếu không yên tâm, tôi có thể đi giúp cô chỉnh sửa lễ phục”, đứng trước cửa sát đất của một phòng ăn riêng tại một khách sạn xa hoa bậc nhất Hollywood, Sâm Minh Mỹ rạng rỡ nói chuyện với Phan Đình Đình qua điện thoại, sau đó cười to: “Haha haha, dáng người của cô đương nhiên vẫn đẹp như vậy. Lễ trao giải ngày mai, những minh tinh phương Tây sẽ rõ họ đã hiểu sai đáng sợ như thế nào về những cô gái phương Đông!”
    Tiết mục tin tức của Phan Đình Đình kết thúc.
    Gập điện thoại, nụ cười vẫn lóng lánh bên môi Sâm Minh Mỹ.
    Lúc này Liêu Tu đến nói với cô rằng riệc rượu đêm mai đã sắp xếp xong, nhị thiếu gia và Diệp Anh cũng vừa qua xem tình hình chuẩn bị tiệc rượu chúc mừng.
    “Hừ.”
    Ánh mắt Sâm Minh Mỹ âm u.
    Việt Tuyên và Diệp anh cùng cô bay đến Hollywood, ở sát phòng nhau.
    Việt Xán vì phải xử lý một số việc của tập đoàn nên ngày mai mới tới.
    “Liêu Tu, lát nữa anh đến khách sạn của Phan Đình Đình, nếu cô ấy có bất cứ điểm gì không hài lòng về bộ lễ phục, hoặc cảm thấy phải thay đổi chỗ nào, anh phải thông báo với tôi ngay!”
    Cắn cắn môi, Sâm Minh Mỹ nói với Liêu Tu.
    “Vâng.”
    “Đến trước lễ trao giải đêm mai, anh phải ở cạnh Phan Đình Đình, nhất định phải tận mắt nhìn thấy Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục của SÂM!”
    “Vâng.”
    Một đêm này, Sâm Minh Mỹ thấp thỏm không yên, cô ở lại phòng khách sạn, không hề rời khỏi một bước.
    Trong khi Liêu Tu gọi điện thoại tới, nói rằng anh đã giúp Phan Đình Đình thử lại bộ lễ phục phượng bào lần nữa, không cần sửa chữa gì.
    Một đêm, Sâm Minh Mỹ nằm mơ rất nhiều.
    Cô mơ thấy bố mình, mơ thấy đoạn thời gian ngắn ngủi kỳ lạ thời niên thiếu, mơ thấy mình đốt cửa hàng MK của Diệp Anh, mơ thấy bộ lễ phục màu lam như một biển sao, mơ thấy nữ vương Veka đột nhiên xuất hiện trên bục chữ T, mơ thấy Phan Đình Đình.

    “Aaaa –”
    Trán đầy mồ hôi, Sâm Minh Mỹ hoảng hốt giật mình tỉnh giấc!
    Hai mắt mở to, trái tim Sâm Minh Mỹ hoảng hốt. Không, trận chiến này cô sẽ không thua, SÂM sẽ dựa vào việc Phan Đình Đình bước trên thảm đỏ là nổi tiếng!
    Không có ai là đối thủ của cô!
    Không ai có thể ngăn cản sự thành công của cô!
    *****
    Mặt trời đã lên.
    Với sự trợ giúp của Quỳnh An, Sâm Minh Mỹ đã trang điểm và làm tóc xong, cô còn mời chuyên gia trang điểm tỉ mỉ mô tả cách trang điểm cho mình.
    Khoảng năm giờ chiều, Việt Xán cũng đã hạ cánh máy bay, vội vàng đến khách sạn.
    Nhìn thấy Việt Xán mặc bộ lễ phục nhung màu đen như thiên nga, cả người anh tuấn khôi ngô, như thể có ánh sáng chiếu rọi lên người, trong lòng Sâm Minh Mỹ cuối cùng cũng yên tâm.
    Màn đêm dần xuống.
    Liêu Tu gọi điện thoại báo cáo Phan Đình Đình đã mặc xong bộ lễ phục của SÂM, đang tiến về nơi trao giải thưởng, khoảng bảy giờ tối, cô ấy sẽ bước trên thảm đỏ.
    “Tốt, tốt!”
    Giọng nói có chút kích động không kiềm chế được, Sâm Minh Mỹ thở phào nhẹ nhõm.
    Vào lúc sửa sang lại dung mạo, Sâm Minh Mỹ mặc bộ lễ phục của chính mình, cùng Việt Xán và Quỳnh An hướng về phía lễ trao giải.
    Nơi tổ chức lễ trao giải lộng lẫy như cung điện.
    Thảm đỏ phía ngoài đã bắt đầu có một số minh tinh xuất hiện.
    “Tách!”
    “Tách!”
    “Tách!”
    “Tách!”
    Giơ cao máy ảnh, các phóng viên truyền thông trên khắp thế giới bao quanh thảm đỏ chật kín.
    Đây là lễ trao giải điện ảnh long trọng nhất trên toàn cầu trong năm, rất nhiều quốc gia chiếu truyền hình trực tiếp lễ trao giải qua vệ tinh. Càng ngày càng có nhiều các minh tinh danh tiếng bước vào thảm đỏ, lễ trao giải cũng sắp bước vào điểm cao trào!
    Trong hội trường của lễ trao giải, các ngôi sao Hollywood vẫn đang lần lượt bước vào, đám nhà thiết kế thời trang quốc tế cũng đã đến, họ ăn mặc lộng lẫy, cùng nhau ngồi hàn huyên, bầu không khí quen thuộc mà thân thiện.
    “Khi nào Phan Đình Đình mới bước vào?”
    Nhìn màn hình TV Led đang chiếu quang cảnh rầm rộ trên thảm đỏ, Sâm Minh Mỹ lo lắng hỏi Việt Xán bên cạnh.
    Vé vào bên trong rất khó có được nên Quỳnh An và Liêu Tu đành phải ở ngoài, vị trí bên trái Việt Xán thuộc về hai người là Việt Tuyên và Diệp Anh.
    Không thể nào không dám đến chứ.
    Sâm Minh Mỹ kiêu ngạo nghĩ thầm, biết rõ Phan Đình Đình sẽ lựa chọn lễ phục của cô, chẳng lẽ Diệp Anh lại có sự kiềm chế tốt đến mức tới chúc mừng cô sao? Cô đang vui mừng nghĩ vậy thì bỗng nhiên nghe thấy tiếng Việt Xán bên cạnh: “Tuyên.”
    Bộ lễ phục màu xám bạc, sơ mi màu trắng ngọc trai, trên cổ quấn một chiếc khăn lụa màu xám, chiếc khăn ấy hơi sáng bóng, làm nổi bật vẻ điềm đạm tuấn tú, thanh tịnh cao quí của Việt Tuyên, khiến người khác không dám nhìn lâu khí chất đẹp đẽ cao quí ấy.
    Điều khiến Sâm Minh Mỹ kinh ngạc là Việt Tuyên không ngồi xe lăn, chỉ được Diệp Anh đỡ cánh tay mà thôi.
    Còn Diệp Anh cũng mặc một chiếc váy màu xám bạc.
    Mái tóc cô để buông dài, trang điểm nhẹ, để phối hợp với Việt Tuyên, cô đeo một đôi vòng tai ngọc trai, cả người thanh thoát mà quyến rũ.
    Hai mắt đen sâu thẳm, cô mỉm cười liếc nhìn Việt Xán và Sâm Minh Mỹ, đỡ Việt Tuyên đến chỗ ngồi bên cạnh Việt Xán, sau đó cũng ngồi xuống, rồi mới nói: “Cô Sâm đêm nay rất lộng lẫy.”
    #7
    Virginia Lopes thích bài này.
  10. Virginia Lopes

    Virginia Lopes

    tiếp đi tình yêu ơi:longlanh:
    #8
  11. PHẦN 7
    Đầu thảm đỏ bên ngoài.
    Các ngôi sao Hollywood được một chiếc xe Motorhome màu đên chở đến, trong nháy mắt cửa xe mở, ánh sáng liên tục lóe lên, những tiếng gào thét bùng nổ, ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy vô cùng.
    Liêu Tu, Quỳnh An, George và Tracy chen lẫn trong đám người, bị đám người đẩy tới đẩy lui, bốn người đều lo lắng chăm chú nhìn chiếc Motorhome màu đen.
    Càng về sau, các ngôi sao Hollywood bước vào càng là những ngôi sao danh tiếng.
    Phan Đình Đình đáng ra phải xuất hiện rồi.
    Tâm tình của Liêu Tu và Quỳnh An rất kích động, Phan Đình Đình càng xuất hiện muộn càng thêm áp lực với họ, mà cũng càng thêm được để ý bởi giới truyền thông, sản phẩm của SÂM càng được tuyên truyền hiệu quả. Tuy nhiên, mong muốn sớm được nhìn thấy Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục của SÂM cũng rất bức thiết.
    Nhìn một ngôi sao Hollywood bước vào thảm đỏ, George và Tracy có chút buồn bã. George nhỏ giọng nói: “Dùng thủ đoạn này cơ đấy!”
    Rõ ràng bộ lễ phục hợp nhất với Phan Đình Đình là bộ lễ phục do Diệp Anh thiết kế, rõ ràng Phan Đình Đình đã chọn lễ phục của Diệp Anh, nhưng bỗng dưng lại bị Sâm Minh Mỹ dùng thủ đoạn phá hỏng!
    Nếu không phải Diệp Anh ngăn cản, anh đã mấy lần muốn đến bộ phận thiết kế của công ty chất vấn Sâm Minh Mỹ, xem cô ta cuối cùng có biết nhục nhã và có một chút tinh thần cạnh tranh công bằng không!
    Dưới ánh sáng rực rỡ của lễ trao giải, Sâm Minh Mỹ mặc một chiếc váy tơ tằm màu vàng lụa, trên thân thêu một con phượng sống động và tinh xảo, đang bay lên những đám mây xinh đẹp.
    Chiếc váy này rõ ràng giống phượng bào của Phan Đình Đình, chỉ là kiểu dáng đã được lược giản đi một chút, không có chiếc cổ dựng đứng, độ dài của nó cũng chỉ đến đầu gối.
    Trong trường hợp này, tự nhiên phải long trọng một chút.”
    Sâm Minh Mỹ mỉm cười trả lời cô, ánh mắt cố ý kèm theo sự kiêu ngạo.
    Mặc lễ phục tương tự thế này, đến khi Phan Đình Đình bước trên thảm đỏ, những nhà thiết kế thời trang quốc tế tại đây đều có thể nhận ra cô chính là người đã thiết kế phượng bào của Phan Đình Đình.
    Ừm, rất đúng.”
    Diệp Anh mím môi cười, rồi lại bật cười, nói: “Chỉ là nếu như Phan Đình Đình phát hiện ra bộ lễ phục cô ấy vẫn tưởng là độc nhất vô nhị lại gặp phải chị em của nó ở trong buổi lễ trao giải, không biết cô ấy sẽ thế nào nữa?”
    Khuôn mặt Sâm Minh Mỹ biến sắc.
    Việt Xán và Việt Tuyên dường như không nghe trận giao chiến giữa hai người, vẻ mặt tĩnh lặng, nhỏ giọng bàn một số việc của tập đoàn.
    Phan Đình Đình sẽ như thế nào tôi không biết,”
    Ngưng lại vài giấy, Sâm Minh Mỹ lạnh lùng cười:
    Tôi chỉ hi vọng tại bữa tiệc rượu chúc mừng, cô Diệp có thể mang khuôn mặt tươi cười như vậy, thực lòng chúc mừng cho thương hiệu SÂM của chúng tôi đã mở cửa thành công.”
    Nhất định là vậy.”
    Diệp Anh mang vẻ tươi cười, chân thành nói: “Tôi cũng tin là nếu Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục của MK đi trên thảm đỏ, cô Sâm cũng sẽ thật lòng chúc mừng MK.”
    Hừm.”
    Ngón tay hung hăng xoay chiếc vòng giả cổ màu vàng, Sâm Minh Mỹ ngẩng đầu, kiêu căng nhìn về phía màn hình lớn đang chiếu cảnh rầm rộ của thảm đỏ.
    Cô không cần nói nhiều với người con gái này, chỉ cần Phan Đình Đình mặc bộ phượng bào cao quí bước từ trong xe đi ra.

    Lễ trao giải điện ảnh long trọng nhất toàn cầu trong năm.
    Thảm đỏ lộng lẫy.
    Tiếng microphone vang lên giọng khàn khàn, hấp dẫn của người chủ trì bên ngoài: “Sắp bước vào thảm đỏ là cô Phan Đình Đình đến từ Trung Quốc, nằm trong danh sách đề cử diễn viên phụ xuất sắc nhất của năm.”

    Đám người ào lên mãnh liệt.
    Liêu Tu và Quỳnh An kích động đến ngừng thở, hướng về chiếc Motorhome đen phía đầu thảm đỏ. George và Tracy cũng lo lắng nhìn theo.
    Trong hội trường rực rỡ ánh sáng.
    Trên màn hình lớn, ánh sáng chớp liên tục, chiếc Motorhome màu đen đang chậm rãi tiến về thảm đỏ, nụ cười trên khóe môi mờ đi, ánh mắt Diệp Anh trở nên thâm sâu, ngón tay nắm chặt tay vịn của ghế.
    Lúc này, bàn tay Việt Tuyên phủ lên tay cô, lạnh lùng nhưng có sức mạnh, khi cô nhìn anh, ánh mắt anh thản nhiên nhìn Phan Đình Đình sắp bước ra khỏi chiếc Motorhome trên màn hình lớn.
    Ánh sáng bên ngoài xe loang loáng liên tục.
    Bên trong chiếc Motorhome, Phan Đình Đình hồi hộp đến mức hai má ửng đỏ, khó khăn hít thở, cô giữ chặt ngực mình, hai chân cũng hơi run.
    Như thể cô đang nằm mơ, cô thực sự đã tới lễ trao giải Laurence được quan tâm nhất thế giới. Đây là mơ ước của vô số những ngôi sao nữ luôn được coi là bình hoa như cô. Rõ ràng cô đã thực sự đến đây!
    Cô không biết sau đó mình có cơ hội này nữa không!
    Cô hi vọng tất cả mọi người đêm nay sẽ nhớ cô, nhớ khuôn mặt cô, nhớ con người cô, vì thế cô phải nắm chặt cơ hội này!
    Cho nên, cô không được lựa chọn bộ lễ phục của những thương hiệu lớn như ném bố thí cho cô, cô cần một bộ lễ phục đẹp nhất, mỹ lệ nhất, một bộ lễ phục phải khiến cả Hollywood khó lòng quên được cô!
    Khi mặc bộ lễ phục xanh lam như một bầu trời sao, từ trong gương, cô thấy thấp thoáng bóng dáng của Ingrid – sự lạnh lùng cao quí trên người mình. Cô biết rõ đây là bộ lễ phục đẹp nhất trên thế giới và hợp nhất với cô.
    Nhà thiết kế Diệp Anh lạnh lùng rõ ràng có thể khiến cô lột xác, khai thác những vẻ đẹp khiến chính cô cũng phải rung động.
    Tuy nhiên – Khi Việt Xán đề nghị hiệp ước cực kỳ hậu hĩnh của việc làm người đại diện cho mấy hợp đồng quảng cáo…
    Cô đã động tâm.
    Một buổi tối tại quán rượu ngoài trời ở Lâm Giang, bầu trời thưa thớt sao, Việt Xán đã dịu dàng ôm lấy vai cô, thì thầm với cô.
    Khi anh dùng ánh mắt thâm tình nhìn cô, nói với cô, anh cần sự trợ giúp của cô, anh cần cô chọn lựa bộ lễ phục của Sâm Minh Mỹ.
    Khi anh nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, hôn lên mái tóc dài của cô, dịu dàng hỏi: “Đình Đình, có thể giúp anh không?”

    Trong xe, Phan Đình Đình run rẩy nhắm chặt mắt.
    Không ai có thể tin.
    Cô thật sự yêu người đàn ông bạc bẽo này.
    Vẻ đẹp của anh ấy, sự mạnh mẽ của anh ấy, thậm chí cả sự tàn nhẫn của anh, sự bạc tình của anh, cô yêu anh hoàn toàn cuồng nhiệt và sâu nặng.
    Đã quen với cuộc sống của giới giải trí, cô không để ý những người con gái khác bên cạnh anh, cô chỉ cần anh cũng thích cô, yêu cô, cần cô.
    Run rẩy hít sâu một hơi.
    Cửa xe được mở ra, Phan Đình Đình chỉnh lại biểu cảm trên mặt, khom lưng bước ra ngoài.
    Trong hội trường huy hoàng, trên màn hình lớn, cửa xe được người phục vụ anh tuấn cao to mở ra, thoáng chốc, vô số máy ảnh bắt đầu nhấp nháy!
    Trong biển tia chớp loang loáng, Phan Đình Đình với làn da trắng nõn nà chậm rãi bước ra khỏi xe.
    Kìm chế sự kích động trong ngực, khóe môi Sâm Minh Mỹ mỉm cười, thận trọng nhìn thời khắc vinh quang không gì sánh được này!
    Khóe môi vẫn giữ nụ cười.
    Sâm Minh Mỹ thanh nhã nhìn màn hình lớn.
    Thời gian như đọng lại.
    Diệp Anh quay đầu, mỉm cười với Sâm Minh Mỹ.
    Sâm Minh Mỹ bất động.
    Bừng tỉnh, sắc mặt Sâm Minh Mỹ càng lúc càng trắng bệch, khóe môi vẫn duy trì nụ cười như trước, nhưng chiếc mặt nạ kỳ dị như thể sắp vỡ tan ra.
    Đột nhiên, điện thoại trong túi cô điên cuồng vang lên, từng hồi vang lên sắc nhọn, chói tai!
    #9
    Virginia Lopes thích bài này.
  12. PHẦN 8
    Bầu trời đêm đầy sao.
    Trên thảm đỏ lễ trao giải Laurence sáng như ban ngày, trước vô số những tia chớp loang loáng, với làn da trắng nõn nà, dáng người ngọc ngà như thể được trời ban tặng cho riêng mình, Phan Đình Đình mặc bộ lễ phục được khoét hình chữ V màu xanh lam với biển sao, đẹp như nữ thần, nữ thần lạnh lùng xinh đẹp đến từ bầu trời đêm thần bí.
    Vô số ánh mắt kinh ngạc.
    Những phóng viên đang chụp ảnh những ngôi sao lớn khác dường như cũng bị tia điện phóng trúng, quay đầu nhìn về phía Phan Đình Đình đang đi trên thảm đỏ.
    Bóng dáng xanh lam ấy đẹp như thể đến từ bầu trời thần bí, từ vương quốc lạnh lùng. Sau giây lát ngừng hô hấp, đám đông như một cơn bão tố điên cuồng lấp lánh những tia chớp liên tục.
    Tanh tách!”
    Tanh tách!”
    Tanh tách!”
    Tanh tách!”
    Tanh tách!”
    Các phóng viên của các nước điên cuồng chụp ảnh Phan Đình Đình, biển ánh sáng khiến thảm đỏ sáng rực như ban ngày. Những ngôi sao khác xung quanh cũng không nhịn được phải nhìn qua, trên thảm đỏ phút chốc nổi lên một trận cao trào!
    “… Cô Phan không mặc… không mặc lễ phục của chúng ta!” Trong hội trường, giọng Liêu Tu hoảng hốt bất an qua điện thoại, Sâm Minh Mỹ nhìn chằm chằm vào màn hình lớn đang quay cảnh trên thảm đỏ, tay phải giữ chặt chiếc điện thoại.
    Đầu óc cô trống rỗng, đôi môi run rẩy, không thể tin được, đã xảy ra vấn đề gì, sao lại như vậy, đột nhiên xảy ra chuyện gì?
    Nhìn Phan Đình Đình trên màn hình lớn, vẻ mặt của Việt Xán buồn bã u ám, lát sau, khóe miệng nhếch lên, thò người ra nói chuyện với Diệp Anh: “Chúc mừng cô Diệp.”
    Lật ngửa bàn tay, nắm lấy bàn tay Việt Tuyên, Diệp Anh mỉm cười nhìn Việt Xán, nói: “Cảm ơn. Tiệc rượu hôm nay vẫn xin mời anh và cô Sâm vui lòng đến dự.”
    Nhất định.” Việt Xán mỉm cười nói: “Đây là vinh quang của Tạ thị mà.”
    Đờ đẫn gập điện thoại, đầu óc Sâm Minh Mỹ ù đi, cô nhìn chiếc túi xách bằng gấm trong tay phối rất hợp với phượng bào, bỗng dưng cảm thấy mỉa mai vô cùng, máu xông lên mặt!
    Hội trường vang lên một trận bàn tán sôi nổi, dường như nghe thấy tên ai đó, Sâm Minh Mỹ đờ đẫn nhìn qua, đó chính là Phan Đình Đình đang chậm rãi bước vào, như có vầng sáng bao quanh, vẻ đẹp toát ra như nữ thần, mà trêu chọc thay Phan Đình Đình đang mặc bộ lễ phục xanh lam, chứ không phải bộ phượng bào!
    Hận đến mức nghiến chặt răng, Sâm Minh Mỹ “đột ngột” đứng dậy, muốn xông thẳng ra chất vấn cô ta!
    Minh Mỹ.”
    Việt Xán nắm lấy tay cô.
    Sâm Minh Mỹ căm phẫn thoát ra, nhưng bàn tay Việt Xán như thép, cuối cùng sắc mặt cô trắng bệch, buồn bã ngã xuống ghế nhắm mắt, không muốn nhìn bất cứ điều gì nữa.
    Tương phản với sự u ám buồn bã của Sâm Minh Mỹ, lễ trao giải tối nay diễn ra vô cùng sôi động và thuận lợi. Bộ phim “Gia tộc hắc đạo” của đạo diễn Hách Bá đến tham dự giải thưởng ở bốn hạng mục, mà Phan Đình Đình đến từ Trung Quốc cũng đoạt giải nữ diễn viên phụ ngoài dự đoán.
    Dưới ánh sáng lộng lẫy.
    Trên người mặc bộ lễ phục xanh lam, Phan Đình Đình như nữ thần chiến thắng bước lên bục trao giải, cô xúc động cầm tượng đồng. Máy quay phim và hệ thống vệ tinh đã truyền chiếu cảnh cô nhận giải thưởng đến với khán giả khắp thế giới!
    Dưới khán đài của hội trường.
    Cùng là khách đến dự, Diệp Anh mỉm cười vỗ tay chúc mừng Phan Đình Đình. Như cô dự liệu, Phan Đình Đình là một cô gái thông minh, biết lựa chọn như thế nào mới là chính xác nhất.
    *****
    Trong một trang viên tư nhân cách nơi tổ chức lễ trao giải không xa, sau khi lễ trao giải Laurence kết thúc, tiệc rượu chúc mừng của tập đoàn họ Tạ được long trọng tổ chức ở đây.
    Nó nghiễm nhiên trở thành buổi tiệc nhỏ của giới thời trang. Ngoại trừ tầng lớp thượng lưu của tập đoàn họ Tạ, hầu như tất cả những nhân vật uy quyền của giới thời trang quốc tế đến tham dự lễ trao giải Laurence đều tới đây.
    Ánh sáng huy hoàng.
    Hương rượu với những bóng hình kiều diễm.
    Khách khứa đến dự ăn mặc lộng lẫy, vui vẻ nói chuyện, tay cầm ly champagne, hướng tới Việt Xán, Việt Tuyên và Diệp Anh, chúc mừng nhãn hiệu thời trang cao cấp MK của Tạ thị lần đầu tiên vước vào võ đài quốc tế đã thành công như vậy.
    Các vị khách khen ngợi bộ lễ phục Phan Đình Đình mặc mỹ lệ, thần bí, cao nhã và kiêu sa hơn bất cứ bộ lễ phục thiết kế nào của các thương hiệu thiết kế hàng đầu quốc tế.
    Cảm ơn.”
    Cảm ơn sự thừa nhận của ngài.”
    Rất hân hạnh vì ngài yêu thích phong cách thiết kế của MK.”
    Trong bữa tiệc rượu nhạc du dương, Diệp Anh vừa mỉm cười điềm tĩnh nói chuyện với các vị khách, vừa nhìn Việt Tuyên cách đó không xa.
    Việt Tuyên đêm nay hơi lạ, khi tham dự lễ trao giải, anh cự tuyệt ngồi xe lăn, cũng không để cô dìu anh.
    Lúc này, dưới ánh đèn rực rỡ huy hoàng, điềm đạm nói chuyện cùng khách khứa, Việt Tuyên để lộ rõ dáng người nổi bật, khí chất nho nhã, rất khó nhìn ra anh đã từng trải qua tai nạn xe nghiêm trọng như vậy, cách đây không lâu, anh vừa mới có thể nỗ lực đi xe đạp được một mình.
    Nhìn anh vì mệt mỏi mà đôi môi tái nhợt, Diệp Anh khẽ nhíu mày, âm thầm lo lắng. Nhưng cô cũng nhận thấy trên khuôn mặt trắng nhợt của anh, hai má hơi ửng đỏ, đôi mắt sáng hơn thường ngày.
    Khi cô đang do dự đấu tranh.
    Giữa khách khứa, Việt Tuyên quay đầu nhìn cô, ánh mắt như hồ nước, mỉm cười dịu dàng với cô.
    Sau đó, anh bước qua phía bên cạnh, nói nhỏ vài câu với người quản lý tổ chức ở đó.
    Người quản lý mỉm cười, giơ tay làm động tác OK. Diệp Anh vẫn nhìn theo – Đột nhiên ánh đèn trong bữa tiệc tối lại!
    Nhạc cũng im theo!
    Tràn đầy ngạc nhiên, khách khứa trong bóng tối sửng sốt nhìn xung quanh, một chùm ánh sáng trắng chiếu xuống, giọng ca khàn khàn vang lên.
    Dưới chùm ánh sáng, thình lình xuất hiện nhóm nhạc biểu diễn tiết mục cuối tại lễ trao giải khi nãy. Cầm chiếc mic bạc, họ tràn đầy mị lực biểu diễn —-
    I swear! (Anh thề)
    By the moon and the stars in the sky. (Trước ánh trăng và những ngôi sao trên bầu trời)
    And I swear! (Anh thề)
    Like the shadow that’s by your side.” (Sẽ luôn bên em như hình với bóng.)
    Trong giọng hát lãng mạn thâm tình, hai chùm ánh sáng như những hàng sao lấp lánh, người quản lý tuấn tú đẩy một chiếc xe đầy hoa tiến vào.
    Ánh sáng trắng, cây tường vi trắng. Từng bông tường vi trắng nở rộ, những đóa hoa xinh đẹp nảy nở, cánh hoa trắng đến bừng sáng. Trong phút chốc, bữa tiệc chúc mừng biến thành cảnh tiên với một biển tường vi trắng, mộng ảo và mỹ lệ như xứ sở thần tiên của Alice.
    Từng chùm hoa.
    Từng bông tường vi trắng nở rộ.
    Đặt Diệp Anh đứng ở trung tâm, giữa biển hoa ấy.
    Mùi hoa thanh nhã, ánh sáng như những dải sao. Diệp Anh mặc bộ lễ phục màu xám bạc khiến cô như thể Nguyệt Thần, như đứa con cưng của hoa tường vi. Trái tim loạn nhịp đập mạnh, cô đứng đó, nhìn người đang bước tới gần mình trong biển hoa trắng.
    I see the questions in your eyes (Anh thấy trong đôi mắt em có nhiều nghi hoặc)
    I know what’s weighing on your mind (Anh biết những gì đè nặng tâm trí em)
    You can be sure I know my heart (Em có thể tin tưởng, vì anh hiểu rõ trái tim mình)
    Cause I’ll stand beside you through the years (Vì thế anh sẽ luôn ở bên em qua từng năm tháng)
    You’ll only cry those happy tears (Em sẽ chỉ khóc vì hạnh phúc)
    And though I make mistakes ( Và dù anh có phạm phải lỗi lầm gì)
    I’ll never break your heart.” (Chắc chắn anh cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương em)

    Tại một góc tối.
    Sâm Minh Mỹ vẫn để hồn phách thất lạc, trong thời khắc này đang kinh ngạc mở to mắt.
    Chu trình của buổi tiệc rượu này vốn do cô một tay sắp đặt, cô nhớ rõ không hề có tình tiết này!
    Mà Việt Xán đứng bên cạnh Sâm Minh Mỹ thấy cảnh tượng bất ngờ này, hai mắt cũng nheo lại, anh mím chặt môi, khuôn mặt dần đen lại, càng lúc càng nặng nề.
    Sâu bên trong biển hoa tường vi trắng.
    Việt Tuyên mặc bộ lễ phục màu xám bạc, trong tay cầm một chiếc hộp trang sức màu trắng, bóng dáng tuấn tú mang trên người mùi hoa thanh nhã, điềm đạm bước về phía Diệp Anh đang đứng giữa biển hoa.
    A…”
    Tracy ngơ ngác há to miệng.
    George, Liêu Tu và Quỳnh An cũng vô cùng ngạc nhiên.
    Bộp! Bộp! Bộp!”
    Qua cơn ngạc nhiên, những vị khách đã hiểu cảnh tượng này có nghĩa gì, tất cả đều hưng phấn vỗ tay, đợi thời khắc lãng mạn đến!
    For better or worse (Dù xảy ra chuyện gì)
    Till death do us part ( Dù cái chết chia lìa chúng ta)
    I’ll love you with every beat of my heart!” (Anh vẫn sẽ yêu em trong từng nhịp đập của trái tim)
    Trong tiếng hát khàn khàn thâm tình, Việt Tuyên bước tới trước mặt Diệp Anh.
    Xung quanh hai người là biển hoa tường vi trắng. Tai Việt Tuyên hơi ửng đỏ, anh cúi đầu, chầm chậm mở chiếc hộp nữ trang màu trắng khắc hình hoa tường vi.
    Giữa không gian sáng ấy.
    Trong khoảnh khắc chiếc hộp được mở ra, một làn ánh sáng chói mắt lấp lánh!
    Sáng chói rực rỡ nhưng lại thâm sâu không đáy như màn đêm và dịu dàng lấp lánh – đó là một viên kim cương đen.
    Những vị khách gần đó kinh ngạc thốt lên, kim cương to như vậy đã hiếm, mà lại là kim cương đen vô cùng hiếm thấy, vật phẩm tốt như vậy thật sự khiến người xem vô cùng thỏa mãn.
    Chiếc nhẫn sáng hơn những vì sao…”
    Việt Tuyên nhẹ nhàng nắm lấy tay Diệp Anh, tai ửng đỏ, đáy mắt anh thấp thoáng sự chờ đợi nín lặng, anh nhìn thật sâu vào mắt cô: “… Em đồng ý nhận nó chứ?”
    Trái tim Diệp Anh co thắt dữ dội!
    Giọng nói tĩnh lặng của Việt Tuyên cũng như một cây kim sắc bén, đâm thẳng vào ngực Việt Xán.
    Hai tay bên người không kiềm chế được, nắm chặt lại. Trái tim Việt Xán như bị bóp nghẹt muốn nổ tung. Anh không biết Diệp Anh sẽ trả lời thế nào, sự chờ đợi này như địa ngục lăng trì kéo dài đằng đẵng.
    Giờ khắc này, Việt Tuyên đã đợi rất lâu, rất lâu.
    Rất lâu, rất lâu.
    Thậm chí khi anh chưa nhận thức được rằng mình đang chờ đợi, thì anh đã bắt đầu đợi chờ rồi.
    Trong những năm tháng không gặp cô, anh nhìn thấy viên kim cương này, ánh sáng đen lấp lánh khiến anh nghĩ đến đôi mắt xinh đẹp đen láy của cô.
    Mỗi đêm, anh chơi đùa với viên kim cương, lặng lẽ say mê. Anh có thể ngắm nhìn viên kim cương này cả đêm, nhưng lại không biết vì sao mình có thể ngắm nhìn nó lâu như vậy.
    “… Em đồng ý chứ?”
    Cơn ho trong họng cố kìm chế lại, khiến Việt Tuyên cảm nhận được sự hồi hộp và nghẹt thở giữa ngực. Mãi lâu sau, anh không đợi câu trả lời của cô nữa, lãnh đạm hạ mí mắt, chỉ cảm thấy một khoảng không lạnh giá trong cơ thể trào ra.
    Nếu anh đồng ý hỏi em lần thứ ba,”
    Bừng tỉnh từ cơn loạn nhịp, Diệp Anh quyết định, cô khẽ hít một hơi: “… Có thể em sẽ đồng ý trả lời câu hỏi của anh.”
    Trong không gian yên lặng,
    Việt Tuyên hôn mu bàn tay Diệp Anh, một lần nữa nín thở hỏi: “Em đồng ý nhận lời cầu hôn của anh nhé?”
    I’ll give you everything I can (Anh sẽ dành cho em tất cả những gì anh có)
    I’ll build your dreams with these two hands (Anh sẽ xây những giấc mơ cho em bằng chính đôi tay này)
    We’ll hang some memories on the walls (Chúng ta sẽ cùng khắc ghi những kỷ niệm)
    And when there’s silver in your hair (Và khi mái tóc em điểm bạc)
    You won’t have ask if I still care (Em sẽ không nghi ngờ tình yêu của anh)
    Cause as the time turns the page (Bởi vì dù thời gian có trôi)
    My love won’t age at all (Thì tình yêu anh dành cho em là mãi mãi)
    Em đồng ý”
    Đôi mắt đen láy hơi ướt, khóe môi Diệp Anh nở một nụ cười sáng ngời.
    Tức khắc cả bữa tiệc vang lên những tiếng chúc mừng và tiếng vỗ tay rào rào, đáy mắt Việt Tuyên cũng là nụ cười sáng ngời như vậy.
    Nhưng trong đáy mắt Việt Xán lại là một tảng băng tan vỡ, khuôn mặt anh trắng bệch như người chết.
    #10
    Virginia Lopes thích bài này.