Toggle Theme Editor
Slate Blueberry Blackcurrant Watermelon Strawberry Orange Banana Apple Emerald Chocolate Charcoal

Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia - Ma Nữ Ân Ân

Chuyên Mục: Uncategorized
  •   Diễn Đàn   :    Tình cảm
    • bởi: ShootingStar, 22/9/10 21:15
    • ShootingStar

      ShootingStar Thành Viên

      Tham gia ngày:
      17/7/10
      Bài viết:
      5,038
      Đã được thích:
      3,529
      Điểm thành tích:
      0

      Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia - Ma Nữ Ân Ân


      Nữ tướng quân đấu trí cùng Tam vương gia


      Tác giả: Ma Nữ Ân Ân
      Dịch giả : >s0n0k0<
      Nguồn :http://s0n0k0.wordpress.com/







      Uy Thất Thất là nữ thừa kế của một đại gia tài , nàng bị mẹ kế của mình mua chuộc Thailand dược quỷ bà bà hại hai cái cổ thuật.

      Cổ thứ nhất: xuyên không cổ : đưa đến thời đại rối loạn, vĩnh viễn không thể phá giải……

      Cổ thứ hai: dung mạo cổ : bộ dạng xấu xí, chỉ có nam nhân mới có thể phá giải. . . . . .
      Uy Thất Thất nghĩ vô số biện pháp để trở về hiện đại . Nhưng tất cả lại đảo ngược để nàng trở thành đại hán nữ tướng quân lừng danh . Để nàng gặp phải Tam vương gia anh tuấn đầy cơ trí …….
      Hoàng thượng trêu đùa Tam vương gia nên tứ hôn nữ nhân xấu xí cho chàng . Làm chàng bị thiên hạ chê cười khi cưới phải đệ nhất xú nữ ……


                    

    • Click Like Dưới Đây Để Nhận Bài Mới Từ Truyenky.Vn Trên Facebook của bạn:

    • Từ Khóa :      (Edit Tags)
    1. Mun
    2. Mun
    3. Mun
      Update chương 100 :D chúc các bạn đọc truyện vui vẻ
    4. Mun
      Nữ Tướng Quân Đấu Trí Cùng Tam Vương Gia
      Chương 101

      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]

    5. Mun
      Nữ Tướng Quân đấu trí cùng Tam Vương Gia
      Chương 102
      Nguồn: http://s0n0k0.wordpress.com


      Thất Thất vội vàng đang chuẩn bị rời đi, phát hiện có hơn ba người đứng trước cửa tiệm, một đám người thân hình cao to vạm vỡ, dáng vẻ xấc xược, khoanh tay trước ngực, vênh váo tự đắc ngó nhìn sạp hàng này.

      “Mới mở sao? Gọi lão bản tới đây, nộp phí bảo kê!” Một gã trong đám người đó lớn tiếng quát.

      “Ta là Thất lão bản ở nơi này! Sao vậy?” Thất Thất xoay tay lái, ngước nhìn sang.

      Tên cầm đầu quan sát Uy Thất Thất đôi chút “Sao phải đeo khăn che mặt, có gì mờ ám sao? Nhất định là kẻ quái dị a, nhưng dáng người cũng không tệ! Khỏi cần nộp phí bảo kê nữa, cởi hết ra cho ông đây nhìn xem, có hợp khẩu vị không?”

      Uy Thất Thất sao có thể chịu nổi, căm tức quăng chiếc xe sang một bên “Đồ khốn, muốn đánh nhau phải không?” Dứt lời, không chút lưu tình giơ chân đá hắn văng ra ngoài.

      Tên đó không ngờ tới Uy Thất Thất tay chân nhanh nhẹn như thế, tên cầm đầu bị đánh trở tay không kịp, ngay sau đó bốn hộ vệ của Thất Thất cũng nhào lên, lập tức đám người mua hàng sợ hãi bỏ chạy tán loạn.

      s0n0k0.wordpress.com

      Đối diện bên kia đường, Bạch Diện Tu La Lưu Huyền Cát phe phẩy quạt, ngồi trên ghế kiệu, khẽ bật cười “Nhìn không ra, xấu nữ còn có võ công! Thú vị đây!”

      “Ngày hôm qua thuộc hạ bám theo xấu nữ kia, quả thực nàng tiến vào phủ đệ Tam Vương gia” Lan Kiếm tin chắc nói.

      “Không phải là Vương phi xấu xí mà hoàng huynh ban hôn cho tam ca chứ? Nghe nói nữ nhân kia là tướng quân, chắc hẳn võ nghệ rất cao, nói như vậy, nữ nhân này chính là tam hoàng tẩu rồi?” Lưu Huyền Cát gấp quạt lại, ra hiệu cho đám tỳ nữ hạ ghế kiệu, hắn bước xuống, nhằm thẳng về phố đối diện, nếu là tam hoàng tẩu, hắn không thể ngồi yên bỏ mặc a.

      Khi Lưu Huyền Cát tới, Uy Thất Thất đã đem tên cầm đầu kia giẫm nát dưới chân, ra sức đá rồi đạp hắn.

      “Nói, lần sau có còn dám tới nơi này thu phí bảo kê không?”

      “Không dám, cô nãi nãi, thả ta ra!”

      “Về sau đường phố này, là Uy Thất Thất ta cai quản, hay là ngươi cai quản a?”

      “Là ngươi, ta tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên đường phố này nữa”

      “Cút mau!” Thất Thất nhấc chân ra.

      Tên kia lổm nhổm bò dậy, trốn ra xa rồi, mới dám không tỏ ra yếu thế chỉ vào Uy Thất Thất “Đợi đấy, ngươi đợi đấy, chớ đi a, ta gọi lão đại của chúng ta đến, ngươi chết chắc rồi!”

      “Ta đợi, ngươi nhanh lên, đừng để cô nãi nãi của ngươi, Uy Thất Thất ta chờ lâu nha!” Thất Thất dựng xe đạp lên để bên cạnh, định chờ đợi, Tiểu Đào thấy thế đẩy đẩy Thất Thất.

      “Quay về đi!”

      “Không được! Đám vô lại này nhất định chưa từ bỏ dã tâm, phải đánh cho bọn chúng phục mới thôi!”

      “Quả nhiên là Uy Thất Thất, tam hoàng tẩu, Lưu Huyền Cát xin ra mắt!” Lưu Huyền Cát chắp tay đi tới, đôi mắt Thất Thất đẹp long lanh, đoán rằng nhất định là vì cực xấu, cho nên mới phải đeo khăn che mặt.

      “Bạch Diện Tu La?” Uy Thất Thất nghi hoặc nhìn nam nhân trước mặt, đây chẳng phải là tên Lục Vương gia chuyên môn thu nạp mỹ nữ sao?

      “Ngay cả tam hoàng tẩu cũng đã biết biệt hiệu của Huyền Cát a!”

      “Ai là tam hoàng tẩu của ngươi? Đừng ăn nói lung tung!”

      Thất Thất khinh thường nhìn vị vương gia này, sao lại có nữ nhân nguyện ý yêu thương nhung nhớ nhỉ? Hắn chẳng qua được cái khuôn mặt trắng trẻo, dáng vẻ tuấn tú, đúng là tiểu bạch kiểm điển hình, ỷ vào có tiền có thế, trái ôm phải ấp mỹ nữ, nghĩ tới thôi đã thấy buồn nôn, không biết Lưu Trọng Thiên có giống như lục đệ hắn hay không, phong lưu đa tình, chẳng phải cũng anh tuấn phi phàm sao?

      “Ta còn có chính sự cần làm, Lục Vương gia cứ tự nhiên!”

      s0n0k0.wordpress.com

      Vừa dứt lời, trên phố có hơn mười người xông lên, tên dẫn đầu chính là gã vừa bị đánh ban nãy, hắn khúm núm đi phía trước, hướng về phía một nam nhân tướng mạo thô kệch, thân hình cao lớn ở bên cạnh tố giác “Lão đại, chính là nữ nhân kia, tên là Thất lão bản, không chịu nộp phí bảo kê, còn đánh em nữa!”

      “Đồ ngu, bị nữ nhân đánh còn vác mặt về tìm ta!”

      “Không phải a, lão đại, nữ nhân này lợi hại lắm……”

      “Tránh ra, đồ vô dụng!” Nam nhân kia đẩy tên đàn em sang một bên, lạnh lùng tiến lên.

      Mười mấy người đứng ở trước mặt Uy Thất Thất, vóc dáng cao to đứng trước mặt Thất Thất, trông thấy Thất Thất gầy yếu, nhỏ nhắn liền phá lên cười “Ngươi bị con quỷ nhỏ này đánh sao?”

      “Đúng vậy, lão đại!”

      “Ha ha! Thật mắc cười! Trông chẳng khác nào con kiến nhỏ!”

      Con kiến nhỏ? Uy Thất Thất lạnh lùng bước lên, nhìn gã nam nhân cao to trước mặt, ước chừng cao hơn Thất Thất ba cái đầu “Này! Báo danh đi, bằng không lát nữa ngươi bị đánh ngã, nói không nên lời đâu”

      “Ôi chao, lợi hại thật đó, ta là tiểu bá vương Triệu Tam Bưu, ngươi nếu có thể đánh ngã ta, ta liền gọi ngươi là nghĩa mẫu [mẹ nuôi]”

      “Vậy chờ làm nghĩa tử [con nuôi] đi!” Thất Thất buộc tóc đuôi ngựa lại cho chắc, hai tay chống eo, vẻ mặt hào hứng nhìn Triệu Tam Bưu.

      “Nếu ngươi thua, dập đầu trước ta ba cái, đúng hạn phải nộp phí bảo kê!”

      “Một lời đã định!”

      Tên tiểu tử vừa bị đánh kia liền kéo Triệu Tam Bưu “Lão đại, đừng hứa hẹn nhiều lời, nữ nhân kia có vẻ thuộc tà môn, võ công quái dị lắm”

      “Xéo! Đồ ngu!” Triệu Tam Bưu xắn tay áo lên, xông thẳng về phía Thất Thất.

      Uy Thất Thất dựa vào sức lực sẽ không đánh lại một đám người, nhưng nếu một chọi một thì thừa sức, thân hình cô linh hoạt, Triệu Tam Bưu định giở vài ngón nghề đối phó với cô nhưng không thành công, có chút căm tức, bổ nhào về phía trước, Thất Thất né được, xoay người tung chân, đá bay hắn ra ngoài, ngã gục trên mặt đất, không chờ hắn bò dậy, Thất Thất liền phi thân đánh một quyền cực mạnh vào giữa mặt hắn, Triệu Tam Bưu ngã vật ra đất, hồi lâu sau vẫn không đứng dậy nổi.

      “Mau chóng xéo đi, sau này cấm đến đây thu phí bảo kê nữa, chuyện tốt không làm, lại thích làm kẻ xấu!”

      “Khốn kiếp, dám đánh lão đại, lên hết cho ta!” Tên phía sau vừa thấy Triệu Tam Bưu bị thua, thẹn quá hóa giận, gọi người cùng xông lên nhưng Triệu Tam Bưu khoát tay chặn lại, lớn tiếng chửi mắng “Ai dám đụng đến nghĩa mẫu ta, chính là muốn đối đầu với Triệu Tam Bưu ta”

      Hắn cúi đầu ủ rũ bước tới trước mặt Thất Thất “Nghĩa mẫu, Triệu Tam Bưu đã biết tội rồi, sau này Tam Bưu hàng ngày đều đến đây báo tin cho nghĩa mẫu, có việc gì xin cứ căn dặn!”

      “Không cần gọi ta…… Ai nha!” Thất Thất thẹn thùng lui về phía sau vài bước.

      “Như vậy sao được, nếu nuốt lời, Triệu Tam Bưu ta sao còn mặt mũi sống trên giang hồ, mọi người nghe rõ đây, sau này cửa hàng của nghĩa mẫu chính là của Triệu Tam Bưu ta, phải bảo vệ cho tốt, và tận sức hỗ trợ!”

      “Vâng, lão đại, nghĩa mẫu!” Những tên khác thấy lão đại đã nhận nghĩa mẫu, không dám lỗ mãng nữa.

      s0n0k0.wordpress.com

      Uy Thất Thất đâu thể ngờ được, chỉ tung một quyền ra đã có nghĩa tử, xem ra đường phố Trường An, Uy Thất Thất mặc sức lộng hành không còn trở ngại gì, có phần hơi giống với xã hội đen, song không sao cả, thế lực của cô sớm muộn gì cũng mạnh lên, trở thành một tiểu bá vương trên đường phố Trường An quả không tồi.

      Lưu Huyền Cát rất bội phục Uy Thất Thất này, xem ra Tam Vương gia đã cưới xấu nữ đặc biệt, không biết đã lượm về một bảo bối hay là cỏ dại? Hôm qua mới nhìn thoáng qua từ đằng xa, hôm nay có cơ hội thấy rõ tận mắt, rốt cuộc nàng có bao phần xấu xí. Nhưng ánh mắt kia thực sự mê người, một nữ nhân xấu xí sao có thể sở hữu một đôi mắt long lanh như vậy chứ?

      “Hỏng bét!” Thất Thất nhìn nhìn trời, mải đánh nhau quên mất thời gian, trở về nhất định sẽ bị mắng chết thôi, cô lập tức trèo lên xe đạp, cũng không để ý tới Tiểu Đào, vội phóng về phía trước, bóng hình yêu kiều kia khiến Lưu Huyền Cát lâm vào trạng thái mê mẩn.

      Uy Thất Thất vào vương phủ, sắc trời đã tối đen, cô nhẹ nhàng rảo bước về phía hậu viện, ánh mắt chăm chú nhìn căn phòng của Lưu Trọng Thiên, trong phòng tối om, lẽ nào hắn cũng chưa về, Thất Thất lập tức thở phào nhẹ nhõm, tuyệt quá đi, xem ra không cần phải khẩn trương.

      Thất Thất vui vẻ cười, đẩy cửa phòng mình ra, nhanh nhẹn bước vào trong “May mà chưa bị tóm! Tạ ơn trời đất!”

      “Tóm cái gì?” Trong bóng đêm có người ôm chầm lấy cô, đôi tay mạnh mẽ giữ chặt cô ở trong lòng “Chạy ra ngoài cả một ngày trời, tới giờ này mới mò về, ngươi có còn là Vương phi của bổn vương không?”

      “Vương…. Vương gia!” Thất Thất cảm thấy mình sao lại xui xẻo như vậy a, vừa rồi còn tưởng rằng đã trốn thoát, kết quả Lưu Trọng Thiên đang ngồi trong phòng cô chờ, chẳng khác nào tự chui đầu vào rọ.

      Khăn che mặt của Thất Thất bị kéo xuống, dựa vào ánh trăng lờ mờ, cô trông thấy ánh mắt Tam Vương gia si mê, Lưu Trọng Thiên vuốt ve hai bên má xinh xinh của Thất Thất, khi phát hiện trên mặt và trên người Uy Thất Thất toàn là đất cát bụi bặm, không khỏi nhíu mày, bực tức véo cằm cô.

      “Uy Thất Thất, nàng nhìn lại mình xem, bây giờ thành ra bộ dáng quái quỷ gì, y phục không chỉnh tề, toàn thân bùn đất, đừng nói với bổn vương, nàng ra ngoài đánh nhau, lập tức đi tắm rửa sạch sẽ rồi đến gặp bổn vương!”

      Uy Thất Thất bị lôi ra khỏi phòng, Lưu Trọng Thiên gọi nha hoàn ngoài cửa “Giúp Vương phi tẩy sạch bụi bẩn, sau đó mang đến gặp bổn vương!”

      “Bổn vương ở chỗ này chờ nàng!”

      “Dạ, Vương gia!” Nha hoàn dìu Uy Thất Thất, Thất Thất tức giận hất tay ra, lớn tiếng la hét “Ăn cơm đã, đói chết mất, sau đó sẽ tắm rửa! Làm gì mà dữ thế, Vương gia thối!”

      Nha hoàn đứng bên cạnh cúi đầu xuống, cảm thấy Vương phi cực kỳ lợi hại a, toàn bộ vương phủ không ai dám làm càn với Vương gia như thế, nha hoàn khẽ lôi Thất Thất “Vương phi, chúng ta đi thôi!”

      “Hừ!” Thất Thất trừng mắt nhìn Lưu Trọng Thiên, bực bội rời đi cùng nha hoàn.

      s0n0k0.wordpress.com

      Uy Thất Thất ăn no rồi, thoải mái ngâm mình trong thùng gỗ, nghịch những cánh hoa trong nước, ngẫm lại ngày hôm nay thu hoạch được không ít, chỉ ức chế tên Lưu Trọng Thiên kia, tự dưng hung dữ như vậy, về trễ thì sao chứ? Cô cũng đâu còn là tiểu hài tử, chẳng lẽ ngày ngày phải về nhà đúng giờ sao?

      Nha hoàn hầu hạ Uy Thất Thất mặc y phục, Thất Thất uể oải vươn người, bôi kem dưỡng da, đây là mặt hàng mới trong cửa tiệm của cô, bán hàng hôm nay xem ra không tệ, những ngày giàu sang chẳng còn bao xa nữa, tưởng tượng dáng vẻ vinh quang khi trở thành đệ nhất phú bà thành Trường An, Thất Thất không nhịn được trộm cười.

      Uy Thất Thất trở về phòng mình, vừa bước vào cửa, phát hiện trong phòng có ánh nến, Tam Vương gia Lưu Trọng Thiên đang nằm trên chiếc giường rộng lớn.

      “Này” Thất Thất đi tới, hung hăng túm lấy tay Lưu Trọng Thiên, cố sức đẩy ra bên ngoài “Ra ngoài, mau ra, đây là phòng của ta!”

      “Hôm nay hãy ngoan ngoãn hầu hạ bổn vương, bằng không sau này đừng nghĩ tới việc ra ngoài!”

      “Vương gia? Nhưng…… Nhưng mà……” Tóc Thất Thất vẫn chưa khô, mái tóc dài buông xuống hai bờ vai, bộ y phục bằng lụa tơ tằm màu trắng chạm nền đất, trông cô thật quyến rũ, vóc dáng yểu điệu thướt tha như ẩn như hiện, bởi vì cô căng thẳng, nên hai gò má hồng hào, khiến Lưu Trọng Thiên bất chợt có chút ngây ngốc.
    6. Mun
      Chương 103

      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
    7. angel2906
      thanks mun ty ty nha:04:
    8. Mun
      CHƯƠNG 104

      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]
      [​IMG]




    9. Mun
    10. Mun
      CHƯƠNG 106
      NGUỒN: ​


      “Lão nô không biết…” Lão thái giám chật vật thu nhặt đống bức hoạ rồi cuộn tròn lại, tránh sang một bên, không dám lên tiếng, hắn cũng cảm thấy quái lạ, nữ nhân trong cung sao lại không tìm thấy nhỉ?

      “Nữ nhân xuất hiện ở hoàng cung, trẫm lại không biết nàng là ai, thật nực cười.” Hoàng thượng nhíu mày, lẽ ra khi đó nên bắt lấy nàng, nay chạy mất rồi, muốn tìm lại không tìm ra, đúng là vận mệnh trêu ngươi.


      “Lão nô cũng cảm thấy rất kỳ lạ, thiếu nữ kia hình như không hiểu phép tắc trong cung, khi gặp Hoàng thượng cũng không quỳ xuống, hơn nữa những cung nữ, tấn phi thông thường đều không dám động tới hoa quả và điểm tâm, bởi vì đó là chỗ nghỉ ngơi thường xuyên của Hoàng thượng…” Thái giám bộc bạch.


      Đại Hán thiên tử thoáng chốc giãn đôi lông mày, lão thái giám nói vô cùng có lý a “Ngươi nói, nữ nhân kia có thể là từ bên ngoài cung vào!”


      “Đúng vậy, Hoàng thượng, nữ nhân thướt tha như thế, trong cung không thể nào không có ai biết, cho nên nhất định đến từ bên ngoài!”


      “Nhưng trẫm muốn biết nàng là ai? Muốn biết ngay bây giờ!” Hoàng thượng có lẽ cảm thấy hy vọng xa vời, điều tra ra nữ nhân bên ngoài chẳng phải càng khó.


      Lão thái giám nhẹ giọng nói “Có thể dò hỏi một chút ở các cung các uyển, có phải hôm nay đã triệu kiến nữ nhân ngoài cung tới không… Nếu không thì nữ nhân kia sao tiến cung được a?”


      “Chủ ý không tệ!” Đại Hán thiên tử nhìn lão thái giám đầy tán thưởng, thái giám liền trở nên vui vẻ, vì mình thông minh được khen ngợi nên xúc động miên man.


      s0n0k0.wordpress.com
      Lúc này bên ngoài ngự thư phòng, tiểu thái giám Tiểu Vu Tử chạy tiến vào, tiểu thái giám này là thái giám tùy thân của Hoàng thượng, rất biết xem xét thời thế, vừa rồi nghe nói Hoàng thượng muốn tìm một thiếu nữ y phục màu lam, liền đoán được là người ở ngoài cung, sớm đi ra ngoài nghe ngóng, lúc này đương vui sướng phấn khích chạy vào bẩm báo.

      “Khởi bẩm Hoàng thượng, Tiểu Vu Tử đã dò hỏi được giúp Hoàng thượng rồi!”


      Hoàng thượng hân hoan, quả nhiên là tâm phúc của mình, dường như đi guốc trong bụng mình vậy “Nói mau! Trẫm muốn nghe.”


      “Hoàng thượng, hôm nay Hàn Vũ quý phi nương nương triệu kiến một nữ tử ở ngoài cung, vận bộ y phục màu lam giống y như đúc với nữ nhân mà Hoàng thượng miêu tả, chỉ là không trông thấy được dung mạo, nghe nói đeo một tấm khăn che mặt!”


      “Khăn che mặt, Quý phi?” Hoàng thượng đứng lên, xem ra muốn tìm được thiếu nữ kia thì phải bắt đầu từ chỗ Quý phi nương nương “Bãi giá, tẩm cung của Quý phi!”


      “Vâng, Hoàng thượng bãi giá tẩm cung Quý phi!”


      Tiểu Vu Tử hô một tiếng, sau đó cẩn thận tiến lên đỡ Hoàng thượng, lão thái giám bên cạnh bực tức lui sang một bên, rõ thiệt là, lại bị tiểu thái giám này vượt lên trước, sao mình không nghĩ ra nhỉ, nữ nhân Hoàng Thượng xem trọng, tương lai nếu nhập cung, Tiểu Vu Tử có lẽ có chỗ dựa tốt, quả là tiểu thái giám giảo hoạt.


      s0n0k0.wordpress.com
      Từ sau khi Uy Thất Thất rời đi, Hàn Vũ quý phi vẫn khó có thể bình tĩnh trở lại, lòng dạ rối bời, Lưu Trọng Thiên phụng chỉ cưới xấu nữ, không biết lúc này tâm tình chàng thế nào, nhất định là vô cùng chán nản, suy sụp, tựa như hồi trước lúc mình nhập cung, trở thành nữ nhân của hoàng thượng, Tam vương gia anh tuấn oai phong như vậy, sao lại để cho một xấu nữ chiếm tiện nghi chứ?

      Trong thâm tâm, Hàn Vũ là nữ nhân không chịu nổi cô đơn tịch mịch, những hoài niệm với Lưu Trọng Thiên, thường xuyên khiến nàng lâm vào trong hoang tưởng, nhưng từ khi lên làm Quý phi nương nương, nàng luôn nhận được ưu đãi và sủng ái của Hoàng thượng, địa vị đương nhiên không giống như thông thường.


      Hoàng thượng có thật sự yêu mến Hàn Vũ hay không, trong lòng Hàn Vũ biết rõ, mỗi lần Hoàng thượng đi vào tẩm cung của nàng, dường như đều chỉ muốn báo thù, ôm ấp nữ nhân Lưu Trọng Thiên yêu mến trong lòng, có lẽ khiến hắn cảm thấy an tâm được phần nào, thực tế cho thấy Hoàng thượng không yêu nàng, nàng trải qua quãng thời gian kỳ lạ nơi hoàng cung, Hoàng thượng đã tỏ rõ công cụ quyền uy của hắn.

      Tâm hồn và thể chất Hàn Vũ đều có chút mệt mỏi, nàng nghiêng người, nằm xuống, đúng lúc này tiểu cung nữ chạy như bay vào, hoảng hốt nói “Quý phi nương nương, Hoàng thượng đến!”

      “Hoàng thượng?” Hàn Vũ lập tức ngồi dậy, sao Hoàng thượng lại chọn giữa ban ngày ban mặt mà đến đây, thật sự khiến nàng có chút giật mình, không chờ nàng kịp sửa sang lại y phục xong xuôi, bước chân Đại Hán thiên tử đã tiến vào.


      “Cung nghênh Hoàng thượng!” Hàn Vũ và cung nữ vội vàng thi lễ, có phần trở tay không kịp.


      “Trẫm có việc muốn hỏi Quý phi, những người khác lui ra hết đi, Tiểu Vu Tử ở lại.” Hoàng thượng ngồi xuống, phất phất tay, đám cung nữ đều lui ra ngoài, trong phòng chỉ còn lại ba người Hàn Vũ, Hoàng thượng và Tiểu Vu Tử.


      “Hoàng thượng, không biết tìm Hàn Vũ, định hỏi chuyện gì?” Hàn Vũ cảm thấy thần sắc Hoàng thượng bất thường, hình như có chuyện gì phiền phức, sẽ không có liên quan tới mình chứ?


      s0n0k0.wordpress.com
      Hoàng thượng liếc nhìn Hàn Vũ, cười khẩy, hắn chẳng có chút thích thú gì với nữ nhân này, suốt ngày rầu rĩ không vui vì Lưu Trọng Thiên, trông thấy thôi đã có cảm giác nhàm chán, nhưng chỉ cần Lưu Trọng Thiên yêu mến nàng một ngày, Hoàng thượng sẽ ôm nàng một ngày, giết chết nhuệ khí của tam đệ, cho hắn biết thế nào là Hoàng thượng, cửu ngũ chí tôn há có thể cho phép Lưu Trọng Thiên ngóc đầu dậy. (S: cô Pig, ng iu cô nham hiểm thế, về dạy dỗ lại đi nhé)

      “Ái phi, trẫm có chuyện muốn hỏi nàng!”


      “Mời Hoàng thượng nói, Hàn Vũ biết chuyện gì nhất định sẽ bẩm báo với Hoàng thượng.”


      “Hôm nay có phải ái phi triệu kiến một thiếu nữ mặc bộ y phục màu lam mang theo cả khăn che mặt đúng không?” Hàn Vũ lập tức hiểu ra chuyện gì, nàng có chút căng thẳng, Hoàng thượng sao biết được mình triệu kiến Uy Thất Thất.


      “Hoàng thượng, sao bỗng dưng lại hỏi vấn đề này, phải chăng có người nhìn lầm rồi…”


      Hoàng thượng nhìn thoáng qua Tiểu Vu Tử, đưa mắt về phía hắn, Tiểu Vu Tử lập tức thấp giọng nói “Quý phi nương nương, có người thấy hôm nay Quý phi triệu kiến một thiếu nữ vận bộ y phục màu lam mang theo cả khăn che mặt”


      “Đây… Dạ, Hoàng thượng, đó chẳng qua chỉ là một nữ tử tầm thường, chẳng đáng nhắc tới, cho nên Hàn Vũ cảm thấy thiết yếu không cần nói.” Hàn Vũ lau mồ hôi trên trán, Tiểu Vu Tử chết tiệt, sao lại để hắn biết được chứ? Còn dám chạy tới đối chất?


      “Nói, nàng ấy là ai?”


      “Hoàng thượng, thần thiếp nói rồi, cô ta chỉ là một nữ tử tầm thường, không đáng để Hoàng Thượng…”


      “Trẫm hỏi ngươi nàng ấy là ai!” Đại Hán thiên tử bỗng nhiên đứng dậy, đi tới trước mặt Hàn Vũ, có phần nổi nóng, Hàn Vũ sợ hãi vội vàng quỳ xuống.


      “Hoàng thượng, thần thiếp biết sai rồi, không nên triệu kiến nữ nhân kia, mong Hoàng thượng thứ tội!”


      “Đứng lên đi, trẫm không phải muốn trách cứ nàng, chỉ muốn biết nàng ấy là ai?”


      “Vâng… . . . Là Uy Thất Thất – Vương phi xấu xí của Tam vương gia…” Nói xong Hàn Vũ khẩn trương cúi thấp đầu xuống “Hoàng thượng chớ nên trách thần thiếp, thần thiếp chẳng qua chỉ muốn biết rõ nàng có bao phần xấu xí!”


      Trong lòng Hoàng thượng chấn động, bất chợt sững người lại, sao có thể? Hắn túm lấy Hàn Vũ, gầm lên

      “Ngươi có biết ngươi đang nói xằng bậy gì không? Nàng ấy sao có thể là Vương phi của Tam vương gia, chẳng lẽ ngươi cho rằng mắt trẫm mù rồi hay sao?”


      “Hoàng thượng, lời thần thiếp nói là thật, quả thực hôm nay triệu kiến Uy Thất Thất – Vương phi của Tam vương gia!”


      “Nói láo, trẫm, rõ ràng ban hôn xấu nữ, sao có thể…”


      Hàn Vũ có chút phiền muộn, ngạc nhiên nhìn Hoàng thượng hồi lâu, mình đã nói thật, lẽ nào còn có thể là người khác hay sao “Uy Thất Thất đích thực là xấu nữ, hôm nay đến đây, còn sợ hù dọa thần thiếp, nên cố ý che mặt lại!”


      s0n0k0.wordpress.com
      Lời nói của Quý phi nương nương, khiến Đại Hán thiên tử cũng mông lung, hắn không biết hôm nay rốt cuộc hai nữ nhân kia có phải cùng một người không? Nhưng làm sao có thể có chuyện trùng hợp như thế, giống nhau từ y phục cho đến dáng người, một người là tuyệt sắc khuynh thành, một người lại che mặt bằng tấm lụa mỏng. Đại Hán thiên tử ngồi không yên, trong chuyện này rốt cuộc ẩn chứa âm mưu gì? Tam vương gia Lưu Trọng Thiên dường như lại chiếm ưu thế rồi, nếu như Vương phi của Lưu Trọng Thiên thực sự là mỹ nhân kia, chẳng phải Hoàng thượng đã tác thành một chuyện tốt lành cho hắn?

      Đại Hán thiên tử không có loại nhã hứng này, hận không thể nhổ cỏ tận gốc Lưu Trọng Thiên, sao có thể cho hắn dệt hoa trên gấm [ví với việc làm cho sự vật càng đẹp hơn] chứ?


      Hoàng thượng cực kỳ tức giận, hắn muốn chất vấn một người, Ngô Trung Nghĩa, cái tên đáng chết này, phải chăng hợp mưu thông đồng với Lưu Trọng Thiên, vì bảo toàn tính mệnh của Uy Thất Thất, bỡn cợt Hoàng thượng, hắn là cửu ngũ chí tôn, há có thể cho phép bọn họ làm càn như thế. Ngô Trung Nghĩa không biết tại sao Hoàng thượng bỗng nhiên truyền gọi hắn, vì vậy lòng ngập tràn phấn khích tiến cung, khi hắn vừa bước vào tẩm cung của hoàng thượng, liền phát hiện vài tên thái giám đều lạnh lùng nhìn hắn, tình thế bất lợi nha?


      Ngô Trung Nghĩa lập tức túa mồ hôi lạnh, trong lòng thoáng chốc đâm lo, hắn vừa đi, vừa hồi tưởng lại, gần đây không mắc sai phạm gì a, cũng chẳng có nói sai chuyện gì, sao có cảm giác lạnh toát sống lưng, dự cảm chẳng lành nhỉ?


      “Ngô Trung Nghĩa lớn mật!” Đại Hán thiên tử bỗng dưng gầm lên một tiếng, trong nháy mắt Ngô Trung Nghĩa tê dại trên mặt đất, hồn bay phách lạc, run cầm cập không dám ngẩng đầu lên nữa.


      “Hoàng thượng, vi thần không biết đã làm sai chỗ nào, oan uổng a! Hoàng thượng tha mạng a.” Hắn cũng mặc kệ xem mình có thực sự mắc lỗi hay không, có cảm giác như bị chiếc chày giã mạnh vào đầu, trước tiên cứ dập đầu lạy đã, bất luận ra sao, cầu xin tha thứ rồi nói sau.


      “Ngươi cho rằng mình bị oan sao? Được, bây giờ trẫm hỏi ngươi, Vương phi của Lưu Trọng Thiên, Uy Thất Thất rốt cuộc có phải xấu nữ không?” Thanh âm của Hoàng thượng lạnh như băng, đáp án kia cứ quấy nhiễu hắn, hôm nay nhất định phải làm sáng tỏ chuyện này.


      Ngô Trung Nghĩa vừa nghe Hoàng thượng hỏi như thế xong, lập tức ngừng lại, kinh ngạc ngẩng đầu lên, giống như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, ngước nhìn Hoàng thượng “Hoàng thượng, sao lại hỏi vậy, đương nhiên là xấu nữ rồi!”


      “Ngươi còn dám bỡn cợt trẫm, phải chăng không sợ trẫm chém đầu ngươi a…”


      “Ai nha, Hoàng thượng, vi thần làm sao dám bỡn cợt Hoàng thượng, Uy Thất Thất đích thực là xấu nữ, xấu vô cùng, hơn nữa Trì tướng quân có thể làm chứng a.” Thanh âm Ngô Trung Nghĩa run như cầy sấy, vô cùng oan ức, cũng sắp khóc tới nơi rồi, tai họa bỗng đâu từ trên trời rơi xuống vậy.


      Uy Thất Thất xấu nữ kia, còn có gì đáng hoài nghi, Hoàng thượng sao lại hỏi chuyện này?


      Đại Hán thiên tử liền thôi giận dữ, có phần không tin lắm, lẽ nào hôm nay nhìn thấy vị thiếu nữ tuyệt mỹ, quả thực không phải Uy Thất Thất, chỉ là do mặc y phục trùng hợp với Uy Thất Thất? Nhưng loại khả năng này cực thấp, hơn nữa lại cùng trong một ngày, cùng một thời điểm.


      “Truyền Trì lão tướng quân!”


      Tiểu Vu Tử lập tức chạy tới cửa, lớn tiếng hô “Truyền… Trì tướng quân cần gặp!”


      Khoảng chừng qua nửa nén nhang, Trì tướng quân hùng hùng hổ hổ chạy vào, hắn cũng rất mơ hồ, Hoàng thượng bỗng dưng truyền gọi, không biết là có chuyện đại sự gì, vì vậy vội vàng quỳ xuống đất.


      “Hoàng thượng, cho truyền vi thần, không biết là vì chuyện gì.”


      Ngô Trung Nghĩa bên cạnh không nhịn được, vội vã hướng về phía Trì tướng quân chứng thực “Lão tướng quân, cứu mạng a, mau nói cho Hoàng thượng, Uy Thất Thất có đúng là xấu nữ hay không a!”